Chap 25

Chap 25-1

Tae Yeon ngồi nhìn ra ngòai cửa sổ với đôi mắt vô hồn,cậu đã ngồi lặng như thế này hàng giờ đồng hồ rồi,từ lúc cái tin động trời ấy giáng xuống,trời đất xung quanh Tae như sụp đổ,làm sao Tae có thể chịu được khi cùng một lúc mất đi hai người có thể nói là quan trọng nhất cuộc đời cậu cơ chứ?.Fany….và cả đứa con chưa ra đời của họ…


-‘..tao muốn về Hàn Quốc..’


-‘..nhưng tiểu thư..’


-‘..TAO NÓI TAO MUỐN VỀ HÀN QUỐC..CHÚNG MÀY CÓ NGHE KHÔNG HẢ?’-Tae hét lên


-‘..vâng..vâng..tụi em sẽ đi chuẩn bị..’


Bệnh viện Seoul


Phòng cấp cứu


-‘.hai người về nhà nghỉ ngơi đi,tớ ở đây được rồi mà..’-Yul nói với HyoHuyn,trông họ thật sự không khác gì mấy cái xác không hồn


-‘..không…Yuri à,nhỡ tớ về,Young lại tỉnh lại thì sao?..tớ muốn cậu ấy nhìn thấy tớ đầu tiên.’-Hyo lắc đầu


-‘..unnie ơi…sao Yoonggie chưa tỉnh?’-Hyunnie hỏi


-‘..Huynnie à..Yoonggie chỉ bị mệt chút thôi,chắc chắn nhóc ấy sẽ tỉnh mà..’-Yul nói..


-‘..Yoong sẽ rất lo nếu em không chịu ăn uống gì đấy,unnie có mang đồ ăn tới đây..em ăn đi..’


-‘.vâng…Yoong à..em ăn rồi nè…Yoong đừng lo nữa nha..’-Huynnie vuốt má Yoong


-‘..HyoYeon,cậu ăn đi,trông cậu tệ lắm..’-Yul lo lắng


-‘..tớ không đói..’


-‘..vậy tớ để đây…cậu nhớ phải ăn đấy nhé..’-Yul lắc đầu,cậu mở cửa rồi bước về phòng Sica


-‘..Yul à..’-Sica hớn hở khi thấy seobang đến


-‘..Sica,em ngồi xuống đi,em vẫn còn đang bị thương đó..’-Yul nhắc nhở


-‘… em biết rồi mà…..bao giờ thì em được về nhà đây Yul?..em chán gần chết rồi..’-Sica bĩu môi


-‘..Sica..em bị trúng đạn,vết thương không phải là nhẹ đâu…kể cả họ có cho em về thì Yul cũng bắt em ở lại cho đến khi nào khỏi hẳn…’-Yul nói


-‘….Yul…nhưng mà em chán.’


-‘..Sica..em đang chữa bệnh chứ không phải là đi chơi mà vui hay chán…’


-‘..xí..’-cô giận dỗi quay mặt đi chỗ khác


-‘..Sica à…Yul chỉ muốn tốt cho em thôi…Yul không muốn em chịu bất cứ một tổn thương nào hết nữa..em đã vì Yul mà hi sinh quá nhiều rồi…như hôm trước..chỉ một chút nữa thôi viên đạn sẽ găm vào tim..có thể Yul sẽ mất em mãi mãi…Yul không tưởng tượng được điều đó đâu Sica à..’-Yul lắc đầu…


-‘..Yul..thôi nào….chuyện đã qua rồi mà..không nhắc lại nữa nhé..’-Sica hôn nhẹ lên môi cậu


-‘..Yul làm đồ ăn cho em,tiện thể mang qua cho Hyo Huyn luôn,trông họ tệ lắm..’-Yul thở dài


-‘..Soo và  Yoong vẫn không có tiến triển gì sao Yul?’


-‘..họ vẫn hôn mê như vậy,bác sĩ nói có thể họ sẽ không tỉnh lại đựơc nữa..’


-‘..sẽ không sao đâu,chắc chắn họ sẽ tỉnh lại thôi mà…’-Sica nói


-‘…có lẽ Yul hiểu được cảm giác của họ,cảm giác giống như là mất đi ánh sáng của cuộc đời mình vậy..’-Yul thì thầm..


-‘..hey..Yul sao vậy?...em đã nói không nhắc chuyện này nữa mà..’-Sica chạm tay vào má cậu


-‘.khi mà ông bác sĩ đó bước ra,cái lắc đầu của ông ấy thật sự đã giết chết Yul..’


-‘.là em bảo ông ấy làm vậy đấy,em biết như vậy là tàn nhẫn với Yul,nhưng nhờ có thế mà em biết Yul yêu em đến chừng nào..’-Sica nói


-‘..em..thật sự là làm người ta đau tim lắm đấy..’-Yul véo mũi Sica


-‘..aiza…hing~~.’-Sica lè lưỡi


-‘..em ăn đi này,mỳ ý sốt kem,món em thích đấy…’


-‘..Yul bật TV cho em đi..’-Sica chỉ chỉ..


HOTNEW:…tối qua,tại sân bay quốc tế Indonexia đã xảy ra một vụ bắt cóc con tin,chiếc máy bay mang số hiệu TAENY9318 của hãng hàng không quốc gia Seoul đã hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay,3 tên cướp bịt mặt có mang vũ trang đã khống chế một cô gái trẻ,ngay sau đó  2 tên đã bị hạ gục,người bắn chính là giám đốc Kim Tae Yeon của KimCop,con tin bị bắt giữ được xác định là Tiffany Hwang,bạn gái của giám đốc Kim,trên quãng đường rượt đuổi,chiếc xe ô tô đã nổ tung, Kim Tae Yeon bị thương nặng,trong chiếc xe phát hiện hai thi thể đã cháy đen….


-‘..Yul…chả phải.. đó là Tae Yeon và Tiffany sao?’-Sica ngỡ ngàng..


-‘…sao chuyện này lại xảy ra được cơ chư?...sao Tiffany?.’


-‘..Sica…em bình tĩnh đi..’-Yul giữ chặt Sica lại


-‘..Yul…Fany..chết rồi sao?...huhu..không phải đâu…Fany không chết đâu mà..’-Sica khóc òa 


-‘.Sica..Yul ở đây mà..’-Yul vội ôm cô vào lòng


-‘..huhuhu..không phải đâu mà…’


Sica vẫn tiếp tục nức nở trên vai Yul,cậu không biết làm gì hơn ngoài xoa lưng an ủi cho cô..


-‘..Yul.’-Min hé cửa..


-‘..em đợi Yul một chút nhé..Yul sẽ vào ngay..’-Yul nói với Sica rồi bước ra ngoài


-‘.thế nào rồi?’-Yul hỏi


-‘..quả thật vụ bắt cóc đó đã xảy ra,người bị bắt cóc là Tiffany,có hai cái xác đã cháy đen đến biến dạng,không chắc đó là Tiffany.’-Min nói


-‘..còn Tae Yeon đâu rồi?’


-‘..Tae Yeon được đưa vào bệnh viện ở Indo,nhưng cậu ấy đã đòi về Hàn Quốc ngay sau khi tỉnh lại,tớ nghĩ có lẽ Tae biết rồi..’


-‘..được rồi..tớ sẽ qua Kim gia xem thế nào..Tae sẽ không chịu nổi cú shock này mất..’-Yul nói


-‘.tớ cũng vậy…thôi cậu vào trong với Sica đi,tớ qua phòng Soo Yoong xem thế nào..’


Phòng Soo Yoong..


-‘..Huynnie.Hyo Yeon/..’-Min mở cửa


-‘..unnie..’-Huynnie dụi mắt,còn Hyo Yeon thì đang ngủ gục bên giường Soo,cô ấy đã rất mệt..


-‘..ừ…em nghỉ ngơi một chút đi Huynnie…sắc mặt em tệ lắm..’-Min lo lắng


-‘..em ổn mà unnie.’-Huynnie thều thào rồi gục xuống,cô bé kiệt sức rồi..


-‘..BÁC SĨ..BÁC SĨ ĐÂU….’-Min hét lên..


-‘..cô bé kiệt sức rồi,cần phải truyền nước biển..’


Bíp bíp bíp bíp bíp bípppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppp


Bỗng địên tâm đồ của Yoong chuyển biến dữ dội,người Yoong co giật từng hồi mạnh mẽ,máu từ miệng bắt đầu chảy ra..


-‘..cậu ấy bị di chứng sau phẫu thụât rồi,chuẩn bị cấp cứu ngay lập tức..’


-‘..bác sĩ…dịch phổi lại trào lên rồi.. đang có dấu hiệu xuất huyết..’


-‘..không xong rồi…’


Phòng cấp cứu tấp nập người ra kẻ vào,ai cũng trong tình trạng hối hả và lo lắng...tình trạng của Choi YooNa đang cực kì nguy kịch.


-‘.sao rồi,bác sĩ,con tôi sao rồi?’-ngài tổng thống hốt hoảng chạy đến, ông đã hủy cả một buổi họp thường niên để lập tức đến bệnh viện


-‘..ngài tổng thống..tình trạng của tiểu thư đang rất nguy kịch…phổi bị tràn dịch và xuất huyết rất nặng..trưởng khoa của chúng tôi đang trực tiếp làm phẫu thuật,nếu ca phẫu thuật thành công,nhị tiểu thư sẽ tỉnh lại,còn nếu không thì…’


-‘..nếu không thì sao?’


-‘..nếu không…tính mạng sẽ không giữ đựơc..’


-‘..ông nói láo…ông là bác sĩ giỏi như vậy mà lại không cứu được con tôi sao?..’


-‘.tổng thống..xin ngài hãy bình tĩnh…chúng tôi đang cố hết sức..’


-‘..Yoong à…con phải khỏe lên..con sẽ không sao đâu mà…ba mẹ rất lo..mọi người đều rất lo….cả Huynnie nữa..cô bé sợ lắm đấy..con phải khỏe lại Yoong à..’-ông lầm bầm cầu nguyện…


Cạch….


-‘.bác sĩ…con tôi..’


-‘..tổng thống…..tiểu thư…tỉnh lại rồi..’


Phòng hồi sức đặc bịêt..


-‘..Yoonggie..’


-‘..ba ơi..’-Yoong thều thào


-‘..con thấy thế nào rồi?’-ông hỏi


-‘.con không sao…ba...Soo Young unnie đâu?’-Yoong hỏi


-‘..Soo vẫn hôn mê…..’-ông lắc đầu..


-‘.Yoong à..’-công nương đẩy cửa bước vào


-‘.mẹ..’


-‘…con thấy thế nào rồi,còn đau nữa không con?...hay mẹ đưa con về bệnh viện của hoàng thất nhé?....giáo sư Suzuki đã về nước, ông ấy hoàn thành xong dự án Y Học tại Pháp rồi..’


-‘..thôi..mẹ…con không sao mà..’-Yoong nói


-‘..à..Huynnie?..Huynnie của con đâu?’-Yoong hỏi


-‘..Yoong à,mấy ngày con hôn mê cô bé đã lo lắm đấy,không rời con đến nửa bước,Huynie kiệt sức rồi,cô bé đang được chăm sóc y tế..’


-‘..sao ạ?..Huynnie có sao không ba?’-Yoong lo lắng


-‘..con bé sẽ không sao đâu..chỉ là kiệt sức thôi..’-công nương nói


-‘..con muốn đến chỗ Huynnie..’


-‘.Yoong à..nhưng con đang yếu mà…’


RẦM…cánh cửa bật mở mạnh mẽ làm mọi người giật mình..


-‘..Huynnie à..’-Yoong mỉm cười,Huynnie chạy ùa vào vòng tay Yoonggie khóc òa như con nít…


-‘..mình ra ngoài thôi em..’-tổng thống và công nương ra ngoài nhường chỗ cho đôi chim én..


-‘…huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu..’


-‘..Huynnie ngoan nào,nín đi,Yoong tỉnh lại rồi nè..’-Yoong mỉm cười lau nước mắt cho Huynnie…cô bé vẫn thút thít rồi ôm chặt lấy Yoong


-‘…arg..’-Yoong khẽ nhăn mặt


-‘.Yoong….em làm Yoong đau hả?..em xin lỗi..’-Huynnie vôi buông Yoong ra


-‘..Huynnie.. đừng…để Yoong ôm em một lát..’-Yoong giữ Huynnie lại..cô bé im lặng tận hưởng cái ôm ấm áp ngọt ngào


-‘..Yoong ngủ lâu quá..em nhớ Yoong..’-Huynnie thủ thỉ..


-‘..em có biết trong lúc hôn mê.. điều gì đã giữ Yoong lại không?’


-‘..hử?’


-‘..Yoong nhìn thấy khuôn mặt mếu mão nhõng nhẽo đầy nước mắt của cô bé nè nè…Yoong sợ nếu mình không tỉnh lại,cô bé đó sẽ đau lòng lắm,với cả nhớ đâu có thằng nào bu vào tán tỉnh Huynnie của Yoong thì sao?....Huynnie dễ thương thế này cơ mà….’-Yoong nói làm Huynnie đỏ mặt


-‘..đừng khóc nữa nha..em khóc trông xấu lắm..’-Yoong nói,nhóc từ từ cúi xuống chạm nhẹ môi mình lên môi Huynnie…


-‘..Yoong à..em tỉnh rồi à?.... oppsss…sorry…’-Min hớn hở chạy vào nhưng rồi ngay lập tức chạy ra..


-‘..unnie..’-Yoong nhăn mặt còn Huynnie thì đỏ mặt ngượng ngùng…


-‘..ai mà biết được chớ?..lần sau làm ơn khóa cửa lại dùm cái….’-Min chống chế..


-‘..định hỏi thăm thế thôi mà nhận lại được cái phũ phàng này đây..’-Min thở dài


-‘..unnie…đâu có…tại unnie vào không đúng lúc thôi mà..’-Yoong nói


-‘..thôi nhá….cứ tiếp tục đi..unnie ra ngoài đây…’-Min xua tay….nghe con Móm này bao biện giống như kiểu nó đang đuổi khéo mình ấy..


-‘..nhìn thấy chúng nó tình tứ cũng thấy tủi thân..mình cũng có người yêu mà cứ như không ấy..’-Min lầm bầm…cả tuần nay cô không liên lạc được với Sun,cậu ấy  cũng không nhắn cho cô được một tin nhắn,chả lẽ bận đến thế sao?..hay là tò te tú tí với con nào rồi?


-‘..Minnie..’-vừa nhắc tào tháo đã thấy tào tháo đến rồi..hắn ngồi thù lù một đống trên xe kia kìa…


-‘..hay nhỉ?.. đi đầu mất dạng cả tuần nay rồi bây giờ đứng đây cười cầu hòa hả?’-Min khoanh tay mình lại..Sun chỉ quay sang cô cười trừ..


Flasback


Cộc cộc..


-‘..chú vào được không?’


-‘..chú vào đi..’-Sun mở cửa


-‘…cháu định không ra ngoài thật đấy à?...suốt từ hôm hội nghị cháu cứ thu lu ở nhà như thế..’


-‘..cháu không có tâm trạng ra ngoài..’-Sun nói


-‘…SunKyu…cháu bị tình cảm chi phối nhiều quá…nếu cháu muốn trả thù cho gia đình..cháu phải quên cái thứ gọi là trái tim đi..’-ông Park nói


-‘………………………….’


-‘..sao cháu không biến cái điều cháu đang lo nghĩ chả thành lợi thế của mình?’


-‘..ý chú là gì?’


-‘..cháu đang khó xử vì người yêu cháu Park HyoMin là con của kẻ thù?...tại sao cháu không lợi dụng cô ta?..’


-‘..không..cháu không thể..cô ấy vô tội…’-Sun bối rối…


-‘..nghe đây Lee SunKyu…hãy nhớ cháu mang họ Lee…hãy nhớ tại sao Lee gia sụp đổ..tại sao ba mẹ cháu phải chết…kẻ thủ ác thật sự thì đang nhởn nhơ ngoài kia hưởng thụ những gì đáng nhẽ ra là của Lee gia…là của cháu….cháu phải trả thù…bây giờ không phải là lúc để yếu đuối..cháu hiểu chưa?’-ông Park giữ chặt vai Sun lại..


-‘..tòa lâu đài mà ông ta đang ở…đáng lẽ ra sẽ là của Lee gia..gia đình cháu sẽ ở căn nhà đó nếu như vụ tai nạn không xảy ra….ba cháu sẽ vẫn là một chánh án tài giỏi..thậm chí ông ấy còn đang được cân nhắc làm bộ trưởng bộ tư pháp….ông ta là kẻ thù của cháu…Park HuynBin là kẻ thù của cháu.. đánh vào điểm yếu của ông ta..là Park HyoMin..’


End..


-‘..YAH…LEE SUNKYU…’-Min hét lên


-‘.ơ..gì cơ?’-Sun giật mình


-‘..nghĩ cái gì thế hả?..sao em gọi mà cứ đần mặt ra là sao?..hay là đang tương tư con nào…’-Min nghiến răng


-‘…Bunny không có..’-Sun vội nói


-‘..thật không?..’-Min nghi ngờ


-‘..thật mà..’-Sun nhăn mặt


-‘..được rồi…nhưng mà về sau đừng làm như vậy,sẽ rất nguy hiểm nếu như Bunny đang đi trên đường mà lại cứ thẫn người ra như thế…’-Min nói..


-‘..ừ..Bunny biết rồi mà..’


-‘..à..về nhà em chơi đi..’


-‘.hử?..sao tự nhiên lại về nhà?’-Sun thắc mắc


-‘..ba mẹ em đi công tác hết rồi, ở nhà có mỗi mình em thôi.. đêm ngủ sợ ma muốn chết luôn..’-Min bĩu môi


-‘..em khoái xem phim ma mà lại sợ ma sao?’


-‘..khoái thì khóai nhưng sợ thì vẫn sợ chứ..’-Min bĩu môi..


-‘..về nhà em nha?’…


..lợi dụng cô ta..lợi dụng Park HyoMin..


-‘..ừ..’-Sun gật đầu..


Park gia..


-‘..một mình em ở trong căn nhà lớn thế này?..thật sự là rất đáng sợ..’-Sun nói


-‘…of course..’-Min nhún vai.


-‘….Bunny uống nước này..’


-‘.ừ…à mà cũng tối rồi,em có muốn ăn gì không?’


-‘…ra ngoài ăn thôi..chứ tủ lạnh nhà em không có gì đâu..’


-‘..không có gì hay là em không biết nấu.?’-Sun hỏi


-‘..ừ thì..em không biết nấu đấy.thì làm sao?’-Min gân cổ cãi


-‘…đúng là bướng..không biết nấu thì để Bunny nấu cho..’-Sun lục tủ lạnh


-‘..xem nào..bữa tối sẽ là pizza hải sản,trứng cuộn,canh rong biển..tráng miệng của em sẽ có kem và trái cây..’-Sun nói


-‘…Bunny biết nấu hả?’


-‘..nếu em sinh ra ở một cô nhi..em phải học cách tự sinh tồn..’-Sun nhún vai


-‘.em ra kia chơi đi để cho người lớn làm việc nào..’-Sun càu nhàu khi thấy Min cứ lượn qua lượn lại trong phòng bếp,hết chọc rồi phá cậu..không biết làm thì đừng có phá mà lại..


-‘..người lớn cơ đấy?....hẳn rồi..’-Min bĩu môi


-‘…em đói lắm rồi,bao giờ thì có đồ ăn cho em đây…’-Min nũng nịu


-‘..sắp xong rồi mà…cho em thử một miếng này…cẩn thận không nóng..’-Sun gắp cho cô một miếng trứng cuộn


-‘..ngon không?’


-‘..ưm…tuyệt vời..’-Min giơ ngón cái lên


-‘..sau này nếu mình cưới nhau rồi..seobang cứ tiếp tục phát huy nhé..’-Min vòng tay quanh eo Sun…cậu bỗng khựng lại…cậu đang lợi dụng cô để trả thù…còn cô thì cứ hồn nhiên mơ mộng về một tương lai toàn màu hồng..


-‘..Bunny…lại thần người ra rồi,em đã nói thế nào ?….’-Min cau mày


-‘.à.. ừm..chỉ là..Bunny vừa chợt nghĩ…mà thôi không có gì đâu…em ra bàn đi..xong rồi nè…’-Sun ẩy ẩy Min ra bàn


-‘..ăn đi công chúa..không phải lúc nào công chúa cũng được tại hạ phục vụ thế này đâu…’-Sun nói


-‘..ăn xong công chúa sẽ thưởng cho ngươi..’-Min vừa nhồm nhòam vừa nói


-‘..thưởng gì?’


-‘..YAH…thôi cái bộ mặt nham nhở đó đi nhá..’-Min hơi đỏ mặt..


-‘..có ai nói gì đâu mà…thôi.em ăn tiếp đi..’-Sun phì cười


-‘..Bunny không ăn hả?’


-‘..không..Bunny không đói..Bunny ra ngoài một chút nhá..’-Sun nói rồi đứng dậy,cậu bước ra phòng khách,bây giờ cậu mới để ý hết toàn bộ nội thất căn nhà này,nó quá tinh xảo và lộng lẫy…trông  giống như một tòa lâu đài cổ kính nhưng cũng không kém phần hịên đại,những thứ được trang bị trong đây thật sự không phải tầm thường nếu không muốn nói là cực kì đắt tiền…


-‘..căn nhà này đáng lẽ ra là của Lee gia..’-Sun lầm bầm..cậu liếc mắt đến bức ảnh chụp cả gia đình họ Park,nhìn khuôn mặt cười tươi rói của HyoMin…Sun mỉm cười,nhưng khi ánh mắt cậu chạm đến người đàn ông nham hiểm đấy..nó lập tức đanh lại…từng tia máu hằn rõ cả lên.. đôi tay vô thức siết chặt đến trắng bệch..


-‘..tôi sẽ trả thù..tôi sẽ khiến cho ông phải quì mọp dưới mộ của Lee gia mà cầu xin tha thứ…đã đến lúc Lee gia lấy lại mọi thứ thuộc về mình..’-Sun gầm gừ trong miệng…cậu đấm mạnh vào bức ảnh làm miếng kính vỡ tan…


-‘..Bunny à..có chuyện gì vậy?’-Min chạy ra khi nghe tiếng đổ vỡ..cô thấy tấm ảnh đã vỡ tan còn tay Sun thì đang chảy máu..


-‘..Bunny..’-Min chạm nhẹ vào vai Sun thì bỗng cậu quay phắt lại siết chặt lấy tay cô…mắt cậu đỏ ngầu giận dữ..không giống…đây không phải Lee SunKyu…


-‘..arg…Bunny.. đau em..’-Min nhăn mặt..Sun giật mình vội buông tay ra…


-‘..Bunny xin lỗi..chỉ là..chỉ là..’-Sun ấp úng..


-‘..đừng nói gì cả…ra đây em sơ cứu cho..’-Min kéo Sun ra sofa rồi chạy đi lấy bộ sơ cứu..cả hai người im lặng không nói một lời nào..Sun nhìn thấy vết bầm trên cổ tay cô mà không khỏi xót xa..lúc nãy thật sự cậu đã mất kiểm soát…mỗi khi nhắc đến mối thù nhà họ Lee, đó là lúc Lee SunKyu không phải là Lee SunKyu nữa..thay vào đó là đứa con cuối cùng của nhà họ Lee…tàn độc và đầy hận thù


-‘..xong rồi..’-Min nói


-‘..à…ừ..’


-‘..đừng bất cẩn như vậy nữa..’


-‘..tay em có đau không?’-Sun cầm tay Min lên và xoa nhẹ vào vết bầm


-‘không sao…chỉ chút chút thôi..’-Min mỉm cười…


-‘..em lên ngủ đi…muộn rồi…’-Sun nói


-‘..em sợ…lên với em được không.?’-Min chần chừ..


-‘..ừ..lên nào…’-Sun gật đầu..


Hai người nằm im lặng đối mặt nhau,không ai nói với ai câu nào,mỗi người đều bận theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình..


-‘..sao vẫn còn thức thế?’-Sun khẽ vén tóc cô ra đằng sau..


-‘…em chưa ngủ được..’-Min vừa nói vừa ngáp…Sun khẽ cười


-‘..vậy mà còn kêu chưa ngủ được…lại đây nào..’-Sun kéo cô vào vòng tay mình…đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán cao bướng bỉnh ấy..


-‘..ngủ đi..muộn rồi..’-Sun thì thầm…Min khẽ nhắm mắt rồi rúc sâu vào người cậu hơn…ôm chặt hơn…không để cậu đi đâu mất….nhưng sáng ra..cô cựa người…quờ quạng xung quanh…một cảm giác trống trải bao trùm lên tất cả…Min biết đã tới lúc rồi..


Biệt thự của TaeYeon..


Kính cong..


-‘..Taeng..tớ Yul đây…mở cửa đi..’-Yul nhấn chuông..


-‘..Tae Yeon..mở cửa đi…tớ sẽ phá cửa đấy…’-Yul gọi to..


RẦM….Yul đạp mạnh vào cánh cửa làm nó bật tung ra…ngay lập tức cậu nhăn mặt vì mùi cồn sộc vào mũi…vỏ chai rượu nằm lăn lóc dưới đất…đồ đạc thì lộn xộn vương vãi khắn nơi….


-‘..Taeng…cậu sao thế?’-Yul chạy vội đến đỡ cái xác dưới đất lên..


-‘..Yul?’-Tae mở hé mắt


-‘..ừ..tớ đây…sao cậu uống nhiều rựơu mạnh thế hả?’-Yul cau mày..


-‘..Yul à..tớ mất Fany rồi…tớ mất cô ấy thật rồi….’-Tae òa khóc…Yul vội vã ôm bạn mình vào lòng


-‘..bình tĩnh đi Tae..’


-‘..tại sao?.. đáng nhẽ ra lúc đó tớ phải cứu cô ấy ra ngoài trước..thì người bị chết là tớ…Fany và con tớ sẽ không sao cả..’-Tae nức nở


-‘..gì cơ?’


-‘..Fany đang có thai..tớ sẽ được làm ba của một đứa nhóc xinh xắn..như tại sao ông trời lại cướp hai người họ đi mất?


-‘..Tae..nghe tớ nói…chưa chắc Fany đã chết…họ chưa có kết luận chính xác gì cả..chúng ta vẫn có hi vọng..’


-‘..thật không Yul?..có thật không?’


-‘..cậu phải có niềm tin Tae Yeon à…’


-‘..ừ..vậy tớ sẽ không khóc nữa đâu..tớ sẽ không uống rượu nữa..tớ không muốn làm gương xấu cho con mình..’-Tae quệt nước mắt rồi đứng lên


-‘..phải vậy mới là Kim Tae Yeon mà tớ biết chứ..’-Yul đặt tay lên vai Tae..


-‘..thay đồ đi…bọn mình vào bệnh viện thăm Soo Yoong..’


Bệnh viện..


Phòng Soo Yoong..


-‘..A…Tae Yeon unnie..’-YoongHuyn hớn hở


-‘..sao rồi nhóc?.’-Tae xoa đầu Yoong..


-‘..em khỏe rồi,không sao đâu unnie..’-Yoong cười toe


-‘..ngày nào cô bé dễ thương này cũng mang đồ ăn vào cho nó…không khỏe mới là lạ..’-Yul chỉ Huynnie


-‘..Huynne à..chăm con cá sấu này có mệt lắm không?..chắc em phải nấu đồ ăn gấp đôi bình thường ấy nhỉ..’Tae trêu trọc


-‘..dạ là gấp ba ạ..’-Huynnie thật thà


-‘..Huynnie..’-Yoong nhăn mặt…cô bé thánh thiện quá..


-‘..trời..’-Tae Yul lắc đầu


-‘..mà Hyo Yeon đâu rồi?’-Yul hỏi


-‘.sức khỏe unnie ấy tệ lắm ạ…cứ thức mà trông Soo Young unnie như thế nên unnie ấy kiệt sức rồi ạ,bác sĩ đã đưa unnie ấy sang phòng cấp cứu truyền nước biển,Sica unnie đang ở bên đó với Hyo unnie..’-Yoong lắc đầu rồi nhìn sang phía bên giường của Soo…cậu vẫn nằm im lìm nhắm nghiền mắt


-‘..shikshin à..tỉnh lại đi chứ..tớ về rồi nè..tỉnh lại đi rồi đi đua xe với tớ…Hyo lo cho cậu đến ngất xỉu rồi kia kìa..’-Tae nói


Phòng bệnh bên cạnh


-‘…baby à..’Yul mở cửa


-‘.suỵt…khẽ thôi Yul..’-Sica đặt một ngón tay lên môi


-‘..em còn yếu mà.. đừng đi lung tung..’-Yul kéo Sica vào lòng mình


-‘..em không sao mà…Yul ơi..bao giờ thì Soo tỉnh lại?..Hyo lo cho cậu ấy lắm…Hyo cũng kiệt sức rồi..’-Sica nói


-‘..Yul không biết nữa,bác sĩ nói tình trạng của cậu ấy vẫn không có chuyển biến gì cả..’Yul thở dài..


-‘..tội nghiệp Hyo,thậm chí trong lúc ngủ mà cậu ấy vẫn khóc..’-Sica tựa đầu vào vai Yul..


-‘..mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà..’-Yul xoa đầu Sica


Tòa án tối cao


-‘..chánh án Park..’


-‘..thẩm phán Kim…’-ông Park cúi đầu


-‘…ông ở dây suốt từ đêm qua rồi,về nhà nghỉ ngơi đi chứ..’


-‘..tôi không sao,ngài Kim,cám ơn đã quan tâm..’


-‘.mà ngài Park này…có người đã gửi đơn tố cáo…chúng tôi đã quyết định lật lại hồ sơ vụ án nhà họ Lee năm đó..’


-‘..gì..gì cơ?’-ông Park lắp bắp


-‘.vụ thảm án nhà họ Lee năm đó…công ti luật của Park Huyn Sanđã gửi đơn lên tòa phúc thẩm,chúng tôi quyết định điều tra lại,hơn nữa…Lee SunKyu,cháu đích tôn của nhà họ Lee cũng đã trở về rồi..’


Park gia


-‘..lão gia,,tới nhà rồi..’


-‘..à.. ừm..’-ông Park giật mình, ông bước vào nhà với tâm trạng bất an.. 


Cạch…cánh cửa mở ra..


-‘….Lee…Lee SunKyu..’-ông lắp bắp


-‘…chào ngài..ngài Park..’-Sun nhếch mép


-‘..sao…sao cậu lại.?’


-‘..sao tôi lại ở đây hả?...có sai không khi tôi ở trong căn nhà thuộc quyền sở hữu của Lee gia?’


-‘..cậu…cậu…’


-‘..nghe đây Park Huyn Bin..tôi sẽ lấy lại những thứ thuộc về Lee gia…chính tay tôi sẽ đạp đổ Park gia các người..’-Sun gầm gừm..


-‘…một bản hồ sơ hoàn chỉnh tất cả các giấy tờ mà ông biển thủ vào 18 năm trước rồi đổ tội cho ba tôi.tất cả đống này cũng đủ khiến ông dựa cột rồi…’-Sun cầm một tập hồ sơ lên


-‘..sao..sao cậu lại có nó?’-ông Park ngỡ ngàng


-‘…trong phòng làm việc của ông đấy..trong két sắt có nhiều tiền quá nhỉ,nhiều cả cái này nữa..’-Sun ném mạnh những tờ báo xuống đất…


-‘..tuần báo Seoul 18 năm trước,giới tư pháp chấn động vì tập đoàn Lee gia sụp đổ,Lee Soo Man và vợ tự tử,con gái mới vài tháng tuổi mất tích…luật sư Park HuynBin được bổ nhiêm làm tân chánh án…hay thật..’-Sun nhếch mép


-‘..SunKyu…xin cậu…tôi xin cậu…tất cả là do lỗi của tôi…xin cậu tha lỗi cho tôi..’-ông Park níu chặt lấy vai của Sun


-‘..buông bàn tay dơ bẩn của ông ra khỏi người tôi…bàn tay của ông đã giết chết gia đình tôi.. đã khiến cho Lee gia khuynh gia bại sản..vậy thì tôi sẽ dùng chính bàn tay này khiến cho Park gia các người lụi bại…’


-‘..SunKyu..làm ơn..tôi xin cậu..tôi không thể mất tất cả được…’-ông Park quì xuống


-‘..không thể?...vậy Lee gia thì sao?...sao 18 năm trước ông không nghĩ tới điều này ?...giờ ông xin lỗi thì ba mẹ tôi có sống lại được không hả?..’-Sun hét lên


-‘..chờ giấy tịch thu tài sản đi đồ cầm thú…’-Sun gầm gừ rồi bỏ đi…ông Park ngã phịch ra đất bất lực..


-‘..ba..’-Min bước xuống nhà


-‘..HyoMin à…ba xin con…con là bạn gái của Lee SunKyu mà,con hãy cầu xin cậu ấy giúp ba..không thì…ba sẽ đi tù..Park gia  sẽ mất hết tất cả..’-ông Park nắm lấy tay Min


-‘…ý ba là sao?..sao lại…sao phải cầu xin cậu ấy.?’


-‘..con thật sự không biết gì sao?’