Chap 24

Chap 24-1

-‘..YOUNGGIE ÀAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…’-Hyo hét lên đau đớn khi thấy thân thể cậu  bay lên rồi va đập mạnh mẽ xuống nền đường,hai chiếc xe vỡ tan tành trượt dài dưới đất…


-‘..Young..Young à…’-Hyo vượt qua hàng rào an toàn


-‘..nguy hiểm lắm Hyo Yeon..’-Kai hốt hoảng,hai chiếc xe vẫn có xăng,nó có thể nổ tiếp bất cứ lúc nào…


-‘..Younggie…Younggie à..’-Hyo vội chạy đến chỗ cậu,cô gỡ nhẹ chiếc mũ đã nứt tan tành ra,mặt cậu đầy máu,quần áo rách đã cháy xém cả


-‘..Young.Young à..mở mắt ra nhìn em này..’-cô hoảng lọan lay cơ thể bất động của cậu


-‘.GỌI CẤP CỨU ĐI NHANH LÊN…’


Bệnh viện Seoul..


-‘..Young…làm ơn mở mắt ra đi có được không?’-Hyo khóc nấc


-‘..em bình tĩnh đi,cậu ấy sẽ không sao đâu mà..’


-‘..yêu cầu người nhà bệnh nhân ở ngoài..’-người y tá nói rồi đóng cửa phòng phẫu thuật..


-‘.có chuyện gì?...sao lại ra nông nỗi này?’-ngài tổng thống hốt hoảng chạy đến,hết con út lại đến con cả nằm bệnh, ông phải ăn nói thế nào với công nương đây?


-‘..tổng thống…’


-‘..có chuyện gì?..Kai..cháu nói cho ta biết đi..’-ông lo lắng


-‘..cậu ấy bị tai nạn trong lúc đua xe với Natongu..’-Kai nói


-‘..cái gì?’


-‘..công..công nương?’


-‘..Hatoni?’-ông như nín lặng khi thấy người vợ thân yêu..


-‘..sao..sao người?’-Kai ngạc nhiên


-‘..SooYoung đua xe với Natongu?..tại sao lại như thế..?’-bà lo lắng


-‘…hắn ta xỉ nhục đến HyoYeon và buông lời thách đấu,cậu ấy quá tức giận và không kiềm chết được nên đã chấp nhận đua xe cùng hắn,nhưng chiếc xe đã phát nổ và…’-Kai ấp úng…


-‘..giờ nó thế nào rồi?’


-‘..bác sĩ đang cấp cứu ạ..’


-‘.ôi trời..sao chuyện này lại xảy ra được cơ chứ,không những nguy hiểm đến tính mạng mà còn ảnh hưởng đến uy tín của cả hoàng tộc nữa..’-công nương xoa trán


-‘..công nương,người đừng lo..chắc chắn cậu ấy sẽ không sao đâu ạ..’-Kai trấn an..


1 tiếng…2 tiếng…3 tiếng đồng hồ trôi qua chậm chạp,những người ở ngoài lòng như lửa đốt..


-‘.chắc chắn cậu ấy sẽ không sao đâu..’-Hyo lầm bầm,cô cứ như người mất hồn suốt từ lúc vào bệnh viện đến giờ..


-‘.Hyo Yeon..’


-‘..ngài tổng thống..’


-‘..con cứ gọi ta là bác Choi được rồi..’


-‘.dạ..vâng..’


-‘..con đừng lo…chắc chắn nó sẽ không sao đâu..’-ông trấn an


-‘.con xin lỗi..tại con mà cậu ấy…’-Hyo rưng rưng như sắp khóc..


-‘..đừng lo.con gái…sẽ không sao đâu…’-ông nói..


-‘.Hatoni,em uống đi..’-ông đưa cho công nương một ly kakao nóng


-‘..cám ơn..’-bà nhận lấy….


-‘..con sẽ ổn mà,em đừng lo..’


-‘..là tại em không tốt, đáng nhẽ ra em không nên bắt ép Soo Young như vậy…’-bà thở dài


-‘..không phải lỗi của em mà..’


Cạch…cánh cửa phòng cấp cứu mở ra..


-‘.bác sĩ,con tôi thế nào rồi?’


-‘…ngài tổng thống,công nương,xin đừng quá lo lắng,tiểu thư bị đa chấn thương như rất may không quá nghiêm trọng,phần đầu bị tổn thương nhưng chúng tôi đã phẫu thuật hút máu đông và ca phẫu thuật rất thành công,cánh tay phải bị gãy,chân phải bị rạn xương,nhưng tình trạng hiện tại đã ổn rồi..’


-‘..cám ơn ông..’-tổng thống nói


Phòng bệnh..


Hyo mở cửa bước vào,nhìn cái con người băng bó đầy mình đang nằm trên giường kia,cô vừa giận vừa thương,bây giờ cô chỉ muốn hắn tỉnh giậy mà nhận mấy cú đánh của cô cho ngất xỉu tiếp mà thôi…nói giận vậy thôi chứ,cô cũng thương lắm,cái mặt tiền bầm hết cả thế kia, đôi môi cũng trầy sứt rướm máu (bà này cũng lạ,cả cái mặt bị thương mà chú ý đến mỗi cái mõm?)


Cô cúi xuống hôn nhẹ lên môi Soo một cái,nhưng mà vừa định dứt ra thì có thằng cha dâm dê nào đó đã giữ eo cô lại mà đẩy nụ hôn đi sâu hơn..


-‘..buông em ra.. đồ tồi..’-Hyo vùng vằng


-‘..baby à..’-Soo thở dài nhìn cô khoanh tay nhìn ra chỗ khác


-‘..em đã nói Young thế nào, đừng đến cuộc đua cơ mà,tại sao không nghe lời em?’


-‘..nhưng tên đó xỉ nhục em,hắn ta có thể nói bất cứ thứ gì với Young,nhưng với em thì Young không bao giờ chấp nhận điều đó,Young không bao giờ muốn em chịu một tổn thương nào dù chỉ là nhỏ nhất.’-Soo nói


-‘.Young…đừng làm em trở thành gánh nặng của Young..’-Hyo vuốt nhẹ má cậu


-‘..không..baby à,em không phải gánh nặng của Young,em là tất cả những gì mà Young cần trên thế giới này.. đừng bao giờ tự trách mình như vậy,tất cả những gì Young làm bây giờ đều chưa thể bằng điều em đã làm…em đã làm tan lớp băng bao phủ trong trái tim này baby à..’-Soo nắm tay Hyo đặt lên ngực mình


-‘..Young yêu em nhiều lắm..’


-‘..em cũng yêu Young..’-Hyo nói,Soo mỉm cười rồi cuốn Hyo vào một nụ hôn dài..


RẦM…cánh cửa bật mở kèm theo một thân hình ngã lăn lóc dưới đất làm đôi chim én giật mình..


-‘..hề hề..’-Kai cười phớ lớ khi thế tử họ Choi lườm anh..


-‘..mẹ?’-Soo ngạc nhiên khi thấy bà..


-‘..tiểu quỷ kia,con có biết suy nghĩ không đấy hả?..con 18 tuổi rồi chứ không phải 8 tuổi,con cần phải trưởng thành đi chứ?’-bà cau mày…


-‘..công nương,là do lỗi của cháu chứ không phải của Younggie.. à.SooYoung đâu ạ..’-Hyo cúi đầu


-‘..cô bé,cháu không cần phải nhận lỗi thay tên quỷ này..’


-‘..mẹ..’-Soo nhăn mặt khi bà dìm hàng mình như thế..


-‘..SooYoung unnie,em nghe nói unnie đua xe bị thương hả?..sao đi đua mà không rủ em đi với?’-chưa thấy mặt đã nghe tiếng thằng ku Yoong oang oang lên..


-‘..ôi trời ơi..em về phòng đây..’-Yoong tái mặt khi thấy ba má ngồi đây đầy đủ,còn Soo Young thì đang cúi mặt chịu phạt


-‘.đứng lại đi nhị gia..’-tiếng nói ngọt ngào đầy uy quyền vang lên..


-‘.hì hì….mẹ..’-Yoong gãi đầu


-‘…đại thế tử Choi Soo Young đua xe nhập viện,gãy xương tay,rạn xương chân,tụ máu não,mặt mũi tím bầm không nhận ra nổi,nhị thế tử Choi YooNa đánh lộn nhập viện,thủng phổi,tràn dịch không tự thở đựơc…vậy bây giờ mấy người muốn thế nào đây?’-bà gằn từng tiếng làm hai đứa im bặt, đến ngài tổng thống nghiêm trang còn phải rùng mình…


-‘..mẹ….’


-‘…………………………………………..’


-‘..mẹ ơi..’


-‘………………………………….’


-‘..mẹ….mommy mommy mommy mommy àaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa..’-Yoong kéo dài giọng ageyo với bà..


-‘.ba..ba nói gì đi ba..’-Yoong cầu cứu ông


-‘..à. èm…Hatoni à..em tha cho hai đứa lần này đi,dù sao thì,nó cũng xả thân vì người yêu mà,không phải quậy phá gì đâu..’


-‘..ngài tổng thống nói hay nhỉ,sẽ ra sao nếu báo chí đưa tin hai đương kim thế tử đi đua xe và đánh lộn đến mức trọng thương hả?’-bà nói làm ông im bặt


-‘.ba chịu thôi.’-ông thì thầm


-‘..mẹ..con xin lỗi mà..’-Soo lay lay bà


-‘..mẹeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee..’-cả hai vị thế tử cùng công kích bà với cái ageyo khủng khiếp


-‘..thôi..thôi..thôi ngay đi..mẹ chịu rồi..’-bà đầu hàng..


-‘.hehehe..’-hai đứa cười phớ lớ..


-‘..lần cuối..nghe chưa?..lần thứ hai mà mẹ đến thăm hai đứa ở bệnh vịên,mỗi đứa sẽ ăn roi vào mông như hồi xưa đấy có biết không?’


-‘..dạ biết..hehehe..’


-‘..đồ làm nũng..’-Hyo véo nhẹ vào người Soo làm cậu cười khì..


-‘..với hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời Young thôi..’-Soo thì thầm làm Hyo đỏ mặt


-‘…Yoong ơi..’-nghe tiếng Huynnie,Yoong vội đi ra..


-‘..Huynnie,Yoong ở đây..’


-‘.Yoong đang bj thương mà đi đâu thế,em lo quá..’-Huynnie nói


-‘..hì,Yoong xin lỗi,em vào đây với Yoong…’


-‘..ba..mẹ.. đây là Huynie,bạn gái của con..’-nhóc giới thiệu


-‘..ngài tổng thống.. ơ..công nương..’-Huynnie liên tục cúi đầu


-‘.cô bé,cháu không cần phải như vậy đâu..’-bà cười hiền


-‘…ôi..kiếp trước tôi đã cứu bao nhiêu người mà kiếp này cả hai đứa nghịch tử trời đánh lại đều tìm được hai cô bạn gái lý tưởng thế này..’-bà chấm nước mắt


-‘..mẹ.. đừng trêu bạn gái con,cô ấy đỏ mặt rồi..’-hai thế tử đồng thanh…


Kwon gia.


-‘..về nhà rồi,Yul ngồi xuống đấy đi,em đi nấu gì cho Yul nhé..’-Sica nói rồi bước vào bếp..Yul quậy chán chê ở ngoài một lúc,hết cái để quậy rồi thì ku cậu đi vào bếp quậy Sica….rón rén đi từ đằng sau rồi ôm chầm lấy cô làm Sica giật bắn mình


-‘..em kêu Yul ở ngòai kia đợi cơ mà?’-Sica nói


-‘..nhưng mà chán..’-Yul nũng nịu


-‘..trong đây cũng đâu có gì vui,Yul ra ngoài kia đi, đừng có quậy em mà..’


-‘.có Sica là vui rồi..’


-‘..thật nhõng nhẽo mà..Yul bao nhiêu tuổi rồi?’-Sica lườm


-‘..Yul 17 tuổi 7 tháng vài ngày..Yul vẫn chưa qua tuổi trưởng thành mà..’-Yul trề môi


-‘..trẻ con quá nha..’-Sica phì cười


-‘..hìhì,mà em nấu gì thế?’-Yul ngó vào nồi


-‘..em làm mỳ Ý sốt kem,tráng mịêng sẽ là salad hoa quả trộn kem tươi và sữa,Yul cần nhiều dinh dưỡng hơn đấy,chứ người Yul ốm nhom à..’-Sica vừa nói vừa làm nước sốt


-‘.oke..em nấu gì Yul cũng ăn hết..’


-‘..giờ thì mở tủ lạnh lấy sữa và kem hộ em đi,sau đó ra bàn ngồi ngoan ngoãn,không quậy em nữa..’-Sica ra lệnh


-‘…tuân lệnh baby..’-Yul nhí nhảnh chạy tới chỗ tủ lạnh…


-‘..đựơc rồi,của Yul đây..’-Sica mang ra hai đĩa mỳ


-‘.woa..hấp dẫn quá,nhìn là muốn ăn rồi..’-Yul hớn hở


-‘..vậy phải ăn cho hết nha?’-Sica phì cười


-‘..ưm..’-Yul gật đầu rồi ăn nhồm nhoàm như bị bỏ đói mấy tháng rồi..


-‘..ăn từ từ thôi,dính tùm lum rồi kìa…’-Sica phì cười lấy giấy lau cho cậu.


-‘..em cũng ăn đi,mấy ngày ở trong viện chăm Yul em cũng ốm đi nhiều lắm đó..’-Yul nói


-‘..ưm..’-cô gật đầu..


-‘.tiểu thư..’-người quản gia ra hiệu..


-‘..đợi Yul chút..’-Yul lau miệng


-‘..có chuyện gì vậy chú?-Yul hỏi


-‘..tiểu thư..lão gia về rồi..’


-‘..ba cháu về thì có sao đâu ạ?’-Yul thắc mắc


-‘.không…là.. ông nội của cô..’


-‘..what?..tại sao?..cháu cứ tưởng ông nội đang ở Pháp..’


-‘..Kwon lão gia về đột ngột, đến ông chủ còn không biết..’


-‘..vậy giờ ông cháu đang ở đâu?’


-‘..ở công ti cùng ông chủ ạ,có lẽ họ sẽ về Kwon gia trong hôm nay thôi,tối nay chúng ta sẽ tổ chức tiệc,Kwon lão gia cũng muốn mời Jung gia và Song gia nữa..’


-‘.mà về càng tốt,cháu muốn công khai chuỵên của cháu và Jessica..’


-‘..ấy..tiểu thư,không được đâu.’-quản gia vội ngăn cản


-‘.tạo sao lại không?’-Yul thắc mắc


-‘…nói chung là không được,lằng nhằng lắm, cô tuyệt đối không được làm thế..’


-‘..ơ..nhưng..’


-‘.tiểu thư,xin hãy nghe lời tôi,cô không được làm thế..’-ông quản gia nói rồi rời đi


-‘.có chuyện gì thế Yul?’-Sica hỏi


-‘..ông nội Yul về nước,tiện thể lần này Yul muốn công khai mọi chuyện của chúng ta..’-Yul vừa ăn vừa nói


-‘..KHÔNG ĐƯỢC..’-Sica hét lên


-‘.sao thế?’-Yul ngạc nhiên


-‘..Yul không được nói với ai chuyện chúng ta..’


-‘..tại sao chứ?’-cậu thắc mắc


-‘..chỉ là…không..Yul không được nói..’


-‘..hay em ngại Yul vẫn chỉ là một đứa nghiện ngập vô tích sự..?’-Yul cau mày


-‘.Yul nói cái gì thế?..không phải như vậy mà..’-Sica giải thích..


-‘..thế thì tại sao?’


-‘..chỉ là..’-Sica khó nói..


-‘..mình đã yêu nhau rồi,em còn dấu Yul để làm gì nữa cơ chứ?’-Yul bỏ lên phòng


-‘..Yul..’-Sica nhìn theo bóng cậu….có phải là cô muốn thế đâu cơ chứ,nhưng mà…..


LA-Mỹ


-‘.chuyến về Hàn Quốc lần này,con nên đi Fany à..’-Jackson nói


-‘..sao lại vậy ạ?’


-‘..ba muốn con trực tiếp kiểm tra việc huy động vốn bên đó,ta không phải không tin tưởng Kim Tae Yeon nhưng con nên giám sát để đảm bảm an toàn..’


-‘..vâng..’


-‘.con chuẩn bị đi,bay ngay trong chiều nay…’


-‘..con biết ạ..’-cô gật đầu


-‘..con và Daniel thế nào rồi?..bao giờ hai đứa định đám cưới,nghe con nói sẽ chấp nhận lấy cậu ấy,ba mừng lắm đấy,nhà Daniel với chúng ta cũng môn đăng hậu đối nữa..’


-‘..ba,con chỉ đồng ý thôi chứ con chưa muốn cưới ..


-‘.ba nói vậy thôi,ba cũng không muốn bắt ép con..mà Fany này,dạo này ba thấy con xanh lắm,con ốm sao?’-ông lo lắng


-‘..con không sao,ba đừng lo,con về chuẩn bị đồ..’-Fany nói.


-‘..Fany à..’


-‘.Daniel..’


-‘..để anh đưa em về nhé..’


-‘.vâng,thế cũng được..’-cô gật đầu,suốt quãng đường đi,cô không nói gì cả,một phần vì cảm giác mệt mỏi trong cơ thể,phần vì cô chẳng có gì để nói với Daniel cả mặc dù anh ta là hôn thê của cô..


-‘..Fany này,em và giám đốc Kim có quen nhau không?’-bỗng nhiên anh ta hỏi


-‘..sao anh lại hỏi thế?’-cô ngạc nhiên


-‘..anh thấy em và cậu ta có vẻ quen biết nhau,hai người còn khá thân nữa..’


-‘..không.tụi em không quen nhau,chỉ là quan hệ công vịêc thôi..’-Fany nói


-‘..vậy hả?..chỉ là anh tò mò thôi,anh thấy em và cậu ấy…..’


-‘..thôi,anh đừng nói nữa,em mệt lắm..’-Fany càu nhàu


-‘..anh xin lỗi,anh không nói nữa đâu..’


-‘..đến nhà rồi,em xuống đây..’-Fany mở cửa xe


-‘.ừ,em xuống đi..’


Fany mở cửa bước vào nhà một cách mệt mỏi, đi có một chút mà cô đã thấy mệt,vì bây giờ cô phải lo một lúc cho tận hai người mà


-‘..em về rồi à?’


-‘..oppa..’


-‘..có mệt lắm không?’


-‘..em không sao,chỉ hơi một chút thôi..’


-‘.em đã gặp Kim Tae Yeon đúng không?’


-‘..v..vâng..’-cô ấp úng


-‘..hay thật,tại sao lại có thể trùng hợp như vậy được nhỉ?..bây giờ một mình Kim Tae Yeon lẻ loi trên đất Mỹ,chả phải anh đang có lợi thế sân nhà sao?’-Ki wan rít một hơi thuốc dài


-‘..oppa,xin anh đừng làm hại đến cậu ấy có được không?’-Fany van nài


-‘..em cầu xin cho kẻ thù của chúng ta đấy hả?’


-‘..oppa..’


-‘…anh muốn..vờn cậu ta một chút..’-hắn ta cười nhếch mép..


-‘..em đi chuyến bay cùng cậu ta chiều nay sao?’


-‘..v…vâng..’


-‘..thật là vui mà..’-anh ta cười sảng khóai


Chiều hôm đó..


-‘..tiểu thư..giám đốc Kim đã tới rồi,giám đốc đang chờ cô ở dưới phòng khách.’


-‘..tôi biết rồi..’-Fany nói vọng ra..


‘..arg..’-cô ôm lấy bụng mình rồi nhăn mặt,cơn buồn nôn đang làm cô khó chịu


-‘..honey,I’m really tired..con yêu,mommy rất mệt,con bớt nghịch một chút được không?..mommy biết là con phấn khích khi gặp daddy nhưng đừng làm mommy khó xử,ba không biết đến sự hiện diện của con,ba sẽ rất lo nếu thấy mẹ mệt đấy,ngoan ngoãn được chưa nào tiểu quỉ..?’-Fany tự xoa bụng rồi lẩm bẩm,cô cảm thấy tốt hơn nhiều rồi,tiểu TaeTae rất biết nghe lời đó nhỉ?


-‘..ngoan nhé..’-cô mỉm cười rồi lấy vali của mình.Xuống phòng khách,cô thấy Tae đã chờ sẵn ở đó,thấy bóng cô,cậu mỉm cười nhẹ dù có phần yếu ớt vì cậu vẫn đang sốt rất cao..


-‘..Tae Yeon..’


-‘.>Fany à..’


-‘..chờ em lâu chưa?’


-‘..không,vừa đến thôi,mình đi thôi không muộn rồi..’-Tae đỡ lấy hành lý của Fany rồi bước ra ngoài


-‘.em vào đi..’-Tae mở cửa xe cho cô rồi cũng bước vào,trên đường đi,khoôg ai nói với ai câu nào cả,cảm giác ngượng ngùng đang bao trùm lấy họ,với cả TaeNy đều đang mệt,Tae bị sốt và đang hoa mắt đến nỗi nhìn hai thành bốn,còn Fany đang chống chọi với cảm giác khó chịu trong người khi tiểu TaeTae cứ liên tục hành cô..


-‘..em bắt đầu thích ăn ô mai từ bao giờ thế?..em vốn đâu thích mấy thứ của chua này..’-Tae mở lời


-‘.a.. ừm..nó cũng ngon mà,Tae thử đi..’-Fany nói,Tae thử một miếng rồi ngay lập tức nhả ra,mặt cậu nhăn nhó như khỉ ăn gừng


-‘..nó chua còn hơn chanh nữa đấy, ăn chua không tốt cho dạ dày của em đâu..’-Tae uống một ngụm nước


-‘…đến nơi rồi,xuống thôi..’-Tae mở cửa


-‘..honey,con mà làm mẹ khó chịu một lần nữa thì mẹ không cho con nghe SNSD nữa đâu…’-Fany một lần nữa lầm bầm với cái bụng của mình, đứa bé lại khiến cô buồn nôn…còn cái vụ nghe SNSD là do cô nghe nói khi mang thai nên cho bé nghe nhạc sẽ rất thông minh,vấn đề ở đây là nhạc giao hưởng nhưng mà đến cô còn không chịu được khi nghe cái nhạc đấy,thế nên là cô tua playlist đến I Got A Boy thì thấy thằng bé im hẳn…


-‘..Fany,em nói chuyện với ai thế?’-Tae hỏi


-‘..à không,không có gì,mình đi thôi..’-Fany bối rối


-‘..nghe không honey,ba con nghĩ mẹ bị hâm đấy..’-Fany lẩm bẩm


-‘..xin quý khách vui lòng cho kiểm tra vé..’


-‘..vâng…đây.’-Fany đưa vé của mình ra


-‘..vé của cô có bao gồm trẻ sơ sinh đi kèm không?’


-‘..có…’


-‘.gì cơ?’-Tae khó hiểu


-‘..à..không có..’-Fany bối rối..


-‘..chuyến bay từ LA đến Seoul số nhiệu TAENY 9318 khởi hành trong 30 phút nữa…xin mời quí khách ra cửa số 9..’


-‘..đi thôi Fany à..’


-‘..vâng..’


-‘.mà em không sao thật chứ?/Tae thấy em lạ lắm..’-Tae nói


-‘..em không sao thật mà,mình đi thôi không kẻo muộn..’-Fan trả lời,cô thật sự  muốn hét lên cho Tae biết rằng cô mệt như vầy là do cái sản phẩm của hắn ta trong bụng cô chứ sao nữa?


-‘..em ngồi xuống đi,Tae đi vệ sinh một lát..’-Tae cẩn thận lấy một cái chăn cho Fany, để cô ngồi xuống ghế rồi đắp lên người cho cô..


-‘..ối..tôi xin lỗi..’-một người đàn ông đâm vào Tae Yeon..


-‘.ơ..không sao,anh không sao chứ?’


-‘..không..không sao..’-anh ta cúi đầu rồi đi mất vội vã,Tae cảm thấy hơi lạ nhưng cũng không để ý lắm..


Khi cậu quay trở về,thấy Fany đang mở laptop ra và vào mạng..


-‘..em bắt đầu quan tâm đến mấy chuỵên bà bầu này từ bao giờ thế?’


…cô ấy đang mang con của anh đó anh Tae..


-‘..em chỉ xem thôi,cũng vui mà..’-Fany chăm chú,Tae cũng không hỏi gì thêm nữa,cậu lấy tay nghe nhạc rồi ngả ra sau nhắm mắt,Tae mệt lắm rồi và cậu muốn ngủ.Còn Fany sau khi đã lướt mạng chán chê,cô quay sang thấy Tae đã ngủ,gò má baby trắng bóc ửng hồng và lấm tấm mồ hôi..cô chạm tay lên má Tae rồi ngay lập tức nhăn mặt rụt lại,nóng quá đi mất..


-‘..xin lỗi?’


-‘..tôi có thể giúp gì được cho quí khách?’-cô tiếp viên vui vẻ


-‘..cô có thể mang cho tôi vài viên thuốc hạ sốt được không?’


-‘..à vâng, được chứ,từ lúc lên máy bay tôi đã thấy chồng cô không được khỏe và chắc chắn cậu ấy sẽ cần vài viên hạ sốt..’


-‘..cám ơn cô..’-Fany ngượng ngùng


-‘..tôi có một gói kẹo ngậm bạc hà,tôi nghĩ cô cần nó đấy..’-người tiếp viên nói


-‘..tại sao?’


-‘..bé con có vẻ khiến cô rất mệt và buồn nôn, kẹo bạc hà là một lựa chọn tốt đấy..’


-‘..cám ơn cô..’-Fany mỉm cười


-‘..không có gì,rất vui lòng được phục vụ quí khách..’-cô ấy rời đi,Fany quay trở về chỗ ngồi của mình


-‘.Tae à..’-Fany lay người cậu


-‘..ừhm?’-Tae ậm ừ


-‘..dậy uống thuốc đi rồi ngủ tiếp,Tae sốt cao lắm..’-Fany đưa thuốc và nước cho cậu


-‘..ừ,cám ơn em..’-Tae cầm lấy rồi uống hết..


-‘..nghỉ đi,Tae sốt cao lắm đấy…’


-‘..em cũng cần nghỉ ngơi đấy,lại đây nào..’-Tae để đầu Fany gục vào vai mình..Fany im lặng tận hưởng cảm giác quen thuộc,hạnh phúc và ấm áp một cách bình yên


TaeNy đang gục đầu vào nhau say ngủ thì bỗng có tiếng ồn ào làm cô thức giấc.


-‘…TẤT CẢ CHÚNG MÀY,BỎ HẾT HÀNH LÝ RA ĐÂY..’-có 4-5 người đàn ông mặc đồ đen, đeo mặt nẹ kín mít,tay cầm vũ khí lăm le tấn công


-‘..Tae…Tae à..dậy đi..’-Fany sợ hãi lay người cậu


-‘..hử?’-Tae mở mắt


-‘..có cướp..’-Fany run run..Tae quay người nhìn bọn cướp đang lục lọi hành lý của mấy hành khách


-‘..em ngồi gọn vào đi, đừng sợ,bọn chúng chỉ cần tiền thôi..’-Tae siết chặt lấy tay cô..


-‘..tất cả chúng mày,lôi hết tiền ra đây..mày.. đứng dậy,lôi ví ra..’-hắn chĩa súng vào mặt Tae…cậu bình tĩnh đứng dậy lấy hành lý của mình, đột nhiên lúc đó máy bay rung lắc mạnh làm hắn ta chao đảo,Tae thừa dịp lao tới ẩy ngã hắn xuống sàn,cướp lấy con dao dí vào cổ hắn,nhưng những tên khác đã thấy được,một tên khống chế Fany..


-‘..mày mà làm bừa tao giết chết nó..’-hắn ta gầm gừ rồi siết chặt cổ Fany..


-‘..thả cô ấy ra..chúng mày muốn bao nhiêu cũng được,tao sẽ đưa tiền cho chúng mày..’-Tae nói


-‘..50 triệu won..’


-‘..bao nhiêu cũng được, đừng làm cô ấy bị thương..’-Tae lo lắng khi thấy mặt Fany tái đi


-‘..HAHAHA,không hổ danh là Kim Tae yeon của Kim-Cop mà,sẵn sàng bỏ ra cả một gia tài để cứu người bạn gái thân yêu..’-hắn ta ngửa cổ lên cười man rợ,Tae bắt đầu cảm thấy có điều gì đó khác lạ ở đây,bọn chúng không đơn thuần muốn cướp máy bay,mục tiêu của chúng là cậu


-‘.sao nóng thế nhỉ?’


-‘.đại ca,tên cơ trưởng nói khoang máy bị hỏng bộ tản nhiện, điều hòa không chạy đươc,các bộ máy không có tản nhiệt nên đang bị nóng lên,không sửa thì sớm muộn gì máy bay cũng nổ,mà bây giờ không đứa nào dám xuống sửa, nhiệt độ ở dưới đó đang là 55 độ C,sẽ chết vì thiếu không khí,không chừng còn bị thiêu sống nữa..’


-‘.vậy bảo thằng cơ trưởng xuống sửa đi..’


-‘..hắn không biết sửa,hắn ta vẫn còn phải lái may bay mà đại ca..’


-‘..vậy thì ngồi im chờ chết à..’-tên đại ca gằn..


-‘..tao sẽ xuống sửa, đừng làm hại tới họ..’-Tae nói


-‘..Tae à, đừng..’-Fany ngăn cản


-‘..ý kiến hay đấy,hai thằng kia,mày đi theo nó đi..’-tên đại ca nói..


-‘..nghe đây Kim Tae Yeon,mày có 1h để xuống đó sửa và lên đây,trong vòng một giờ đó nếu mày không lên kịp,mày không bị thiêu chết thì cũng sẽ chết vì trúng độc..’


-‘..ý mày là gì?’-Tae nghi ngờ


-‘..vỉ thuốc lúc nãy mày uống không phải thuốc cảm đâu,thuốc độc đấy,cám ơn cô tình nhân bé nhỏ của mày đi…HAHAHAHA..’-hắn ta cười man rợ..


-‘..cái gì?’-Tae nhìn Fany chằm chằm,cô chỉ im lặng không nói gì


-‘…xuống đó đi..’-hai tên to con áp giải Tae xuống khoang máy..


-‘..ngoan ngoãn đi cô em,chỉ cần một viên này vào miệng thì đứa bé sẽ không có cơ hội ra đời ,và cô em cũng không có cơ hội làm mẹ nữa đâu đấy..’-tên đại ca dơ một viên thuốc trước mặt Fany..


Khoang máy thật sự là nóng khủng khiếp,bộ tản nhiệt đã bị hỏng, điều hòa bắt buộc phải tắt nếu không muốn máy bay nổ tung..


-‘..khốn thật..nóng quá,tao lên đây…’-một tên nói


-‘.mày điên à?... ở lại mà canh cho nó làm đi.-tên kia bảo..


-‘…làm nhanh đi..’-bọn nó bảo Tae Yeon..cậu mở tủ chứa của bộ tản nhiệt,cẩn thận kiểm tra,có hai dây nối đã bị hỏng, một số dây chuẩn bị chảy ra do sức nóng,quả thật nhiệt độ đã quá mức cho phép,chỉ ở dưới này có một lát mà mồ hôi đã ướt đẫm cả lưng áo,Tae bắt đầu thấy chóng mặt và buồn nôn,có lẽ chất độc đã ngấm vào người rồi…


-‘..máu mũi…chết tiệt..’-Tae quệt mũi..


-‘..mày có sửa được không đấy?’


-‘.tôi cần băng dính cách điện và tua vít…’-Tae nói..


-‘..mày đi lấy cho nó đi..’


-‘..đây này,mày làm nhanh đi..’-hắn ta đưa cho Tae,cậu cẩn thận dính lại những phần dây bị đứt rồi quấn chặt lại những chỗ bị chảy..còn một điểm nữa bị rò khí,sửa cái này khá là nguy hiểm,vừa chạm vào Tae đã phải rụt tay và vì nó quá nóng và bị hở