Chap 15

Chap 15

Choi gia-phòng Soo

-‘….Young uống thuốc đi..’-Hyo đưa cho cậu mấy viên thuốc..Soo

nhăn mặt..

-‘…nhưng mà đắng lắm..’-Soo mè nheo

-‘..em nói Young thế nào rồi?....ngoan đi..em thương..’

-‘..o..’-Soo miễn cưỡng tống mấy viên thuốc vào miệng,như

cực hình vậy

-‘.ngoan lắm..’-Hyo xoa đầu Soo..

-‘..Young ngoan mà em không thưởng cho Young hả?’-Soo phụng

phịu..

-‘..thế Young muốn thưởng gì đây?’-Hyo hỏi

-‘…chu..’-Soo chu mỏ mình ra,Hyo phì cười,cô biết đứa trẻ

cao kều của mình muốn gì mà..

-‘..chụt nè..’-Hyo hôn chóc vào môi Soo,cậu lắc đầu tỏ ý

không bằng lòng….Soo lại hôn vào môi Hyo,nhưng lần này nụ hôn mãnh liệt và nồng nàn hơn khi Soo đè cô xuống

giường rồi trườn lên trên người cô ấy…..Soo hôn vào môi Hyo thật sâu,nhưng cậu

bỗng nhận ra có gì đó kì lạ,bàn tay Hyo đang xiết chặt lấy cổ áo cậu,cô ấy không

đáp trả nụ hôn,còn hơi thở thì nặng nề vô cùng…

-‘..HyoYeon…em làm sao thế?’-Soo lo lắng khi thấy mặt cô

tái mét,mịêng há ra cố gắng nạp từng ngụm oxi khó nhọc..

-‘..baby nhìn Young này,em sao vậy?.. đừng làm Young sợ..’

-‘..thu…ố…c..’

-‘..thuốc..?..em để thuốc ở đâu?’-Soo vội vã lục túi xách

của Hyo,cậu lấy ba viên thuốc rồi bỏ vào mịêng cô ấy..

-‘..baby,thở sâu vào nào..’-Soo xoa nhẹ lưng cho cô,hơi thở

cô bắt đầu đều dần..

-‘..em ổn không?..mình đến bệnh viện nhé..’-Soo lo lắng

-‘.Young,em không sao,chỉ cần nhỉ ngơi thôi mà..’-Hyo trấn

an cậu

-‘..Young xin lỗi,Young vô tâm quá..’-Soo nói

-‘..không phải lỗi của Young mà..’-Hyo mỉm cười….

-‘…mình đến bệnh viện đi, để em như vậy Young lo lắm..’

-‘..em ổn mà..’

-‘..thôi được rồi,em cứng đầu quá đấy,nghe Young nói đây,

đã bệnh rồi thì phải giữ gìn sức khỏe,em đừng làm việc quá sức đó nha..’

-‘..em biết rồi mà..’

Cộc cộc…

-‘.cô chủ,cậu Kai muốn gặp cô chủ..’-có tiếng gọi cửa ở

ngoài

-‘..aish..sao gặp đúng lúc quá vậy?’

-‘..thôi nào,Young xuống đi,nhỡ có chuyện quan trọng thì

sao?’

-‘..em ngồi trên này đợi Young chút nha,có gì phải báo

cho Young ngay đó..’-Soo bảo

-‘..ưm..’

Phòng đọc..

-‘..anh tìm em à?’-Soo hỏi

-‘..ừ,có chút chuyện,mà em đang có khách sao?’-Kai hỏi

-‘…không phải khách,là bạn gái em..’

-‘..cô bé hôm nọ sao?... đã đưa về nhà rồi?’

-‘..yah yah..anh suy nghĩ đen tối đó hả?...’-Soo cốc vào

đầu Kai..

-‘..anh chỉ hỏi thôi mà..’

-‘..mà có chuyện gì anh nói nhanh nhanh lên đi..’

-‘…công nương vừa bay từ Nhật sang tối hôm qua,chuyến bay

hạ cánh cách đây 30’..’

-‘..sao lần này mẹ em về gấp vậy..?’-Soo hỏi

-‘..anh nghĩ là có chuyện gì đó rồi…anh nghe nói nhà vua

Nhật Hanruko Nitogawa đã bay từ Pháp về lại Nhật khẩn cấp đó..’

-‘..ông ngoại chả phải đang dưỡng bệnh sao?...em nghĩ ông đã không tham gia chính trị lâu lắm rồi mà..’-Soo

ngạc nhiên

-‘..anh cũng không hiểu nữa,tốt nhất em nên đến gặp công

nương đi,người đang ở Hilton hotel,công nương rất nhớ em và Yoong đấy..’

-‘..ngay bây giờ sao?’-Soo lưỡng lự

-‘..ừ,càng sớm càng tốt..’

-‘..đợi em một chút..’-Soo nói rồi chạy lên phòng

Mở cửa,Soo bỗng phì cười khi thấy cô Hổ nằm cuộn tròn trên

giường của mình,chờ cậu lâu quá thế là ngủ quên mất..

-‘.aigoo,nằm thế này mà cũng ngủ được hả?’-Soo cốc nhẹ lên

trán Hyo,cậu nhận thấy cô ấy đổ nhiều mồ hôi quá,Hyo sốt rồi…Soo lo lắng khi dạo

này bệnh của cô trở nên tệ hơn nhiều,mỗi lần hôn xong cô ấy đều thở rất khó khăn,cậu

nói thì cô cứng đầu vô cùng…chạy vội và nhà tắm và để một cái khăn lạnh lên trán

Hyo…

-‘..đi thôi Soo Young à..’-Kai gọi

-‘…đợi em một chút..’

-‘..có chuyện gì sao?’-Kai mở cửa

-‘..cô ấy bị sốt,em không thể đi lúc này được..’

-‘..chuyện lớn không thể chậm trễ được,em phải đi ngay..’

-‘..nhưng..’-Soo lo lắng nhìn sang khuôn mặt đỏ bừng của

Hyo

-‘..anh sẽ gọi bác sĩ,cô ấy sẽ không sao đâu…’

-‘..thôi được rồi,chăm sóc cô ấy giúp em,em sẽ về sớm..’-Soo

kiểm tra nhịêt độ trên trán Hyo một lần nữa rồi vội vã rời đi

Khách sạn Hilton..

Phòng 999

-‘.công nương,tiểu thư đã đến rồi ạ..’-người vệ sĩ thông

báo với người đàn bà quí phái ngồi trên chiếc ghế bành sang trọng,khuôn mặt đẹp

sắc xảo của người phụ nữ Á Đông truyền thống..

-‘…ta biết rồi,ra ngoài hết đi..’-bà lãnh đạm..

-‘..Soo Young à..’-bà rang rộng vòng tay với nụ cười hiền

từ

-‘..mẹ ơi..’-Soo òa khóc lao vào vòng tay bà như một đứa

trẻ lâu ngày mới gặp mẹ,phải đến hai năm rồi họ chưa gặp nhau lần nào,cùng lắm

là qua những bức thư hay cuộc gọi video vội vã……

-‘..con gái,sao mỗi lần mẹ gặp con là con lại gầy đi vậy

hả?..’-bà mắng yêu…

-‘..con ăn nhiều lắm..nhiều kinh khủng luôn ấy,nhưng con

không béo được vì không phải đồ ăn mẹ nấu..’-Soo xụt xùi

-‘.giỏi nịnh thôi…không khóc nữa nào,sao càng lớn lại càng

nũng nịu thế này cơ chứ?..ngồi đi nào..’

-‘….mẹ vẫn khỏe chứ ạ?’-Soo hỏi

-‘..ừ,mẹ vẫn khỏe,còn con thế nào?..mà Yoong của mẹ đâu rồi?..nó

không đến sao?’

-‘..mẹ yên tâm,hai đứa con khỏe như trâu ấy ạ,nhóc Móm đi

đâu từ sáng rồi,con gọi nó không bắt máy,mẹ không phải lo đâu…’

-‘..vậy thì tốt,hai đứa nhớ giữ sức khỏe cho cẩn thận đấy,mẹ

không yên tâm một chút nào hết cả với hai đứa đâu..’-bà cốc vào đầu Soo

-‘…ba các con vẫn khỏe chứ?’-bà nhắc đến ông Choi làm Soo

khẽ cau mày

-‘..con không biết..’

-‘..Soo à, ông ấy vẫn là ba của con mà..’

-‘..con không có ba kể từ ngày hôm đó rồi…không bao giờ

con tha thứ cho ông ta được.’-Soo nói giận dữ

-‘…Soo à..’

-‘..con không muốn nhắc đến chuyện này nữa đâu..’

-‘..cái tính cứng đầu này con cũng giống ba con lắm đấy..’-bà

nói nhẹ..

-‘..đừng nhắc nữa,con không muốn nghe..’

-‘.con thật là….’

-‘..mẹ,sao lần này mẹ về nước gấp vậy,mà con nghe nói ông

ngoại cũng từ Pháp bay về Nhật,có chuyện gì sao ạ?’-Soo hỏi

-‘..ừ..thật sự là có chuyện nghiêm trọng, ông ngoại cũng

đã cấp tốc về nước….con biết đại tướng Natongawa chứ?’

-‘..con biết ạ,ngày xưa con đánh nhau với thằng nhóc con

trai ông ta hoài..Natongu thì phải..’

-‘..ừ, đúng rồi đấy,hai cha con ông ta đang có âm mưu đảo

chính,thủ tướng Hiroshike đã đến hoàng cung và gặp mẹ ngày hôm qua, ông ấy khá

lo lắng khi toàn bộ đảng bảo thủ và phân nửa trong quốc hội đã theo phe Natongawa..’

-‘…có vẻ nghiêm trọng đó nhỉ?..nhưng mà vịêc này thì liên

quan gì đến con?’’

-‘..hoàng cung cần một người đứng đầu,cả ông ngoại và mẹ

đều đã lớn tuổi,trong cung hiện giờ chỉ có Junkori thôi,một mình anh họ con không

thể làm hết tất cả mọi việc trong hoàng cung và trong chính phủ được..’

-‘..ây ây.từ từ…không phải mẹ bắt con về bên đó và sống

cuộc sống của một Thế Tử đó chứ?

-‘..SooYoung,con vốn là một Thế Tử..’

-‘..không không nha…con không làm đâu,mẹ biết con không

thích mấy thứ như vậy rồi..’-Soo xua tay..

-‘.Soo Young,mẹ cũng không muốn bắt ép con nhưng con phải

có trách nhiệm trong hoàng tộc…với cả bây giờ chỉ có con và Yoong là đủ tư cách

Thế Tử,chỉ có hai đứa mới có thể triệu tập cuộc họp nghị quốc..’

-‘.ôi trời…có nằm mơ con cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ

phải làm như thế…’-Soo xoa trán

-‘…SooYoung,mẹ xin lỗi đã khiến con phải khó xử,nhưng giờ

con là niềm hi vọng duy nhất của hoàng thất…’-bà nắm tay cậu….

-‘..có phải đi ngay không ạ?’-Soo thở dài

-‘.mẹ e là phải như vậy…’

-‘.con biết rồi…’-Soo gật đầu,cậu lấy địên thoại ra và gọi

cho Kai…..

Lúc đó ở Choi gia…

-‘…cô bé này bị bệnh lâu rồi thì phải,sao nhóc Soo không đưa

đi viện chữa cho triệt để nhỉ?’-Kai lầm bầm khi lấy mấy vỉ thuốc cho Hyo…

-‘..cậu Kai,không thấy cô Hyo Yeon đâu cả..’-người làm

thong báo

-‘..WHAT?...YAH…tôi đã nói mấy người thế nào rồi hả?.cô ấy

là người yêu của CHoi Soo Young và giờ cô ấy đang bị bệnh,cậu ta sẽ giết tôi đó

mấy người có biết không?’-Kai hốt hoảng

-‘..chúng tôi xin lỗi,trong khi chúng tôi xuống nhà lấy

cháo thì cô ấy đã biến mất rồi..’

-‘..chết tôi rồi..còn đứng đấy à?... đi tìm cô ấy đi mau

lên…’-Kai hét lên

-‘.vâng vâng..’

-‘..chết rồi chết rồi…’-Kai cuống cuồng….

Reng reng…..

-‘..bỏ cha..’-Kai nuốt ực nước bọt khi thấy số vừa gọi đến….

-‘.a…a…alo…’

Khách sạn Hilton..

-‘..WHAT?...YAH..ANH MUỐN CHẾT ĐÚNG KHÔNG KIM JONG

IN?...TÔI ĐÃ NÓI VỚI ANH THẾ NÀO RỒI?...CÔ ẤY ĐANG BỊ ỐM THÌ CÓ THỂ ĐI ĐÂU ĐỰƠC

CƠ CHỨ?’-Soo hét lên qua điện thoại khiến công nương giật mình..

-‘….anh xin lỗi..anh vừa đi mua thuốc và đã dặn người làm

cẩn thận,nhưng cô ấy lại biến mất..’

-‘..cô ấy mà bị làm sao thì tôi sẽ giết anh đó..’-Soo gầm

gừ rồi cúp máy..cậu ngay lập tức gọi điện cho Hyo nhưng cô ấy không nghe máy..cậu

đã cố gọi thử mấy lần nhưng không được…bực

bội…cậu nhắn tin cho cô…

-‘..em đang bệnh mà còn đi đâu thế?.. đột ngột biến mất

như vậy Young lo lắm em có biết không?’..cậu nhắn như muốn bấm nát cái màn hình

ra ấy…..mãi đến 15 phút sau mới có tin trả lời

-‘…em đang đi học,không nói chuyện được đâu..’

Nhắn tin với Hyo xong,long Soo nặng nề vô cùng,cô bệnh như

vậy mà cậu không bên cạnh chăm sóc được,cậu thấy mình là tên seobang tệ nhất trên

đời…

-‘..con sao thế?’-công nương hỏi

-‘..à..không có gì đâu ạ..’-Soo lắc đầu..

-‘..người ta mang đồ ăn lên rồi,con ra ăn đi..’

-‘..vâng,mẹ ăn trước đi ạ..’-Soo nói rồi cố gọi điện cho

Hyo thêm lần nữa,tự nhiên cậu muốn nghe giọng nói của cô..

-‘..aish…’-bực bội vì cô không nhấc máy,cậu quanh mạnh cái

điện thoại lên giường,công nương nhìn thấy con mình như vậy,bà lờ mờ đoán được

có chuyện gì rồi.

-‘..con ra đây ạ..’-Soo vẫn mang nguyên xi cái bộ mặt ấy

ra bàn ăn..

-‘..công nương,thức ăn đã được mang đến rồi ạ..’

-‘..ừm, được rồi,mang vào đi..’

-‘.Soo à,con ngồi thẳng lên và bỏ cái bộ mặt đưa đám đó đi

được không?’-bà nói khi Soo cứ nằm úp mặt xuống bàn và than thở…cậu ậm ừ nhưng

không lên tiếng

-‘..xin lỗi đã để công nương phải chờ…’

-‘.không sao,cứ đặt đó cho tôi..’

-‘..chúc phu nhân và tiểu thư ngon mịêng..’-cô phục vụ cúi

đầu…..Soo giật mình ngồi dậy,cậu quay sang nhìn..

-‘.Hyo Yeon?’-Soo ngạc nhiên,nghe tiếng gọi,cô quay sang

nhìn cậu,bàng hoàng và bối rối…

-‘..Soo Young,con định gọi thêm món sao?’-bà hỏi khi cậu

cứ nhìn cô phục vụ chằm chằm..

-‘..à..dạ tiểu thư có yêu cầu gì sao ạ?’-Hyo nói..cách cư

xử lạnh lùng của cô khiến cậu tức giận và đau đớn..

-‘…………………………………’

-‘.nếu không có gì thì tôi xin phép ra ngoài,xin hãy dùng

ngon miệng ạ..’-Hyo nói rồi vội vã ra ngoài….đôi chân Soo cứng đờ,cổ họng cậu

nghẹn đắng lại không thể thốt lên lời..

-‘..con ăn đi chứ..’

-‘..à…vâng…’-Soo nói rồi cúi mặt mình xuống..trái tim cậu

đau kinh khủng……

Hyo lặng lẽ bước đi trên hành lang dài của khách sạn,nước

mắt cô tự nhiên rơi xuống lúc nào không biết,cô trốn khỏi phủ tổng thống và cũng

là nhà của người yêu cô mà không cho cậu biết,còn nói dối là cô đi học mặc dù là

cô đến khách sạn làm phụ bếp,và vừa rồi thì cô phục vụ cho công nương Nhật Bản

và con gái của bà ấy và cũng là người cô yêu..ngửa mặt lên trời,cô khẽ cười nhạt

một tiếng,cô thấy mình thấp hèn quá…nhìn nét mặt cậu bàng hoàng,tim cô khẽ nhói

đau,cô không thể để công nương biết được con gái bà yêu một người có thận phận

như cô..có sai không khi cô quyết định yêu cậu?..’.

-‘..Hyo yeon à,em vừa đưa đồ ăn lên phòng công nương Nhật

Bản sao?’

-‘..à vâng,có chuyện gì sao ạ?’-Hyo hỏi

-‘..em có thấy con gái bà ấy không?’

-‘..vâng nhưng sao ạ..?’

-‘..ôiiiiiiiiiiii~~~~cậu ấy kool lắm ấy,ai mà được làm

người yêu cậu ấy nhỉ?….’-mấy chị phục vụ ôm nhau hét lọan lên…Hyo chỉ cười buồn..

-‘.thôi mơ tưởng đi mấy bà,người ta là cành vàng lá ngọc,mấy

cô tiểu thư giàu có còn chưa chắc được cậu ấy để ý tới nữa là…’….rồi…một nhát

dao nữa cứa vào trái tim cô….

Thư viện trường SM..

-‘..trả sách hả em?.. đọc nhanh ghê ha?’-chị thủ thư nói

với Sún..

-‘..hì..hì..’-cậu gãi đầu cười ngố..lấy sách rồi chui vào

một xó đọc tiếp….

-‘.Sun Kyu à..’-Min chạy tới..

-‘..o..xin…chào..’-Sún cúi đầu

-‘.này này…tôi cắn cậu đấy nhá,sao cứ phải chào nhau cái

kiểu trang trọng ấy thế hả?..muốn ăn đập hả?’

-‘..ơ..xin..lỗi..’

-‘..mà thôi cái kiểu ơ ơ giả nai ấy đi..nhìn thẳng vào tôi

mà nói đây này..’-Min giữ Sún nhìn thằng vào mắt mình..

-‘.ơ..’-cậu bối rối vì khoảng cách hai người gần như vậy…Min

tiến đến mỗi lúc càng gần hơn khiến cậu bất động..

-‘..ơ..’-Sun vội dứt mắt mình ra làm Min hụt hẫng…tim cô

hơi nhoi nhói

-‘..dạo này cậu lạ lắm?..không giống như SunKyu ngày trước..’-Min

nói buồn rầu

-‘..vẫn..thế..mà…có..gì..khác…đâu..’

-‘.không phải thế,rõ rang cậu rất lạ,cậu luôn tránh mặt tôi

mọi lúc,và nếu tôi không chủ động đi tìm thì chắc cậu bơ tôi luôn,SunKyu,tôi làm

sai điều gì sao?’-Min cúi mặt..

-‘..không…không..phải..thế..’S ún vội xua tay,cậu bối rối

khi nhìn thấy những giọt lệ bắt đầu long lanh.

-‘..vậy tại sao?’-Min nhìn thẳng vào mắt Sún…cậu cố gắng

kiềm chế con tim đang trực nhảy ra khỏi lồng ngực này..

-‘..vì……………………..’

-‘..Min à..’

-‘..ơ..SungMin oppa?..sao anh lại ở đây?’-SunMin giật mình

-‘..bọn mình hẹn đi chơi mà,em quên rồi sao?’-SungMin hỏi

-‘..o..em quên mất..nhưng..’-Min quay sang nhìn Sún..

-‘…thôi..tôi.. đi..trước.. đây..’-Sún nói rồi vội vớ lấy cặp

sách của mình..cậu khẽ lướt qua ánh mắt buồn rầu của cô..HyoMin à..em có biết vì

sao không?...vì trái tim này sẽ nổ tung ra mất em à..

Lee gia-nhà SUnKyu..

Sún trầm ngâm đứng nhìn ra cửa sổ,khác hẳn với dáng vẻ ngờ

nghệch ở trường, ở nhà,cậu là một hoàng tử chính hiệu..sao lại nói là hoàng tử?..vì

thật sự cậu là một đứa nhóc TomBoy sống trong một hoàng cung,xung quanh luôn là

kẻ hầu người hạ, điều mà trước đây có nằm mơ cũng không bao giờ cậu nghĩ đến,người

nhà họ Lee đến đón cậu về để chăm sóc thôi sao?..nhưng sao Sún vẫn luôn cảm thấy

có gì đó không ổn,sự xuất hịên của cậu trong căn nhà này không đơn thuần là một

người con thất lạc,mà là một cái gì đó hơn thế nữa……Chuỵên này đã đủ đau đầu rồi,giờ

còn thêm chuỵên HyoMin,Sún không thể hiểu nổi những cảm xúc đang diễn ra này là

cái gì nữa?..cậu luôn tìm cách tránh mặt HyoMin hết sức có thể, mà chả may có bị

cô bắt gặp,cậu vừa vui mừng nhưng cùng vừa lo sợ,cậu thực sự khó chịu khi hai

người bị phá đám bởi một người thứ ba nào đó,và càng khó chịu hơn khi người đó

là SungMin..

-‘..làm ơn tỉnh lại đi,mày không thể yêu cô ấy được..’-Sún

lắc mạnh đầu mình…cậu không thể yêu cô được?..vì sao?.thân phận và địa vị

sao?...nhưng giờ Sún là cháu đích tôn của Lee gia-là dòng họ quyền lực của ngành

tư pháp Hàn Quốc cơ mà…. trong Sún lại tồn tại một nỗi sợ vô hình nào đó không

thể giải thích nổi…….

-‘..òa..’-JiYeon mở cửa và ôm chầm lấy Sún

-‘..sao em vào mà không gõ cửa?’-Sún cau mày.

-‘.em xin lỗi mà..’-Jiyeon trề môi..

-‘…mình đi chơi đi Kyu~~~..’-JiYeon nũng nịu…

-‘..mệt lắm..’-Sún nói..

-‘..đi mà đi mà..chiều em chút đi..’

-‘..lúc nào tôi chả chiều em cơ chứ..’-Sún cau mày..

-‘..thôi mà, đi đi..nha nha.?’

-‘..thôi đựơc rồi,nhưng chỉ đi một lát thôi..’

Everland…

-‘…hihi,vui quá..’-trong khi Jiyeon thích thú chạy từ nơi

này sang nơi khác thì Sún chỉ im lặng đi đằng sau,cậu mặc kín nhất có thế,chỉ

quần jeans áo thun và một cái hoddies bên ngoài,Sún cảm thấy lớn rồi mà vào đây

nó cứ xấu hổ thế nào ấy…làm ơn đi…anh không lớn hơn ai được bao nhiêu đâu….

-‘..đâu rồi?’-Sún giật mình khi không thấy Jiyeon đâu,cô ấy

16 tuổi rồi mà giống như một đứa con nít lên ba vậy..

-‘.Jiyeon à…JiYeon..’-cậu vội vã chạy quanh để tìm cô ấy…JiYeon

đang nói chuỵên với một người đàn ông ở gần đó,sao lại có thể dễ dàng nói chuyện

với người lạ như vậy cơ chứ?...bỏ cha..hình như đó là…SungMin?’

-‘..JiYeon.’-cậu chạy tới nhưng cố dấu khuôn mặt mình sau

chiếc kính..

-‘..sao em lại đi linh tinh vậy?..’-cậu cau mày…

-‘.em xin lỗi,em đang định nhờ anh này gọi điện cho Kyu~~

nè..’-JiYeon ngây ngô

-‘..thật là…đi về thôi…’-Sún kéo tay Jiyeon đi..

-‘..cảm ơn anh…’-cậu vội cúi đầu rồi đi mất..

-‘.sao cậu ấy trông quen thế nhỉ?’-SungMin gãi đầu…

-‘..oppa..’-Min chạy tới..

-‘..o..em đến rồi à?’

-‘..em xin lỗi,anh chờ có lâu không?’

-‘..không sao..mà Min này…cái móc treo chiều khóa điện

thoại của em đụng hàng rồi..’-SungMin bảo

-‘..gì chứ?..tự tay em làm,chỉ có hai cái thôi,mà sao anh

hỏi thế?’-Min thắc mắc

-‘..nó đang treo lủng lẳng sau đít quần của cậu đầu vàng

kia kìa..’-SungMin chỉ bóng hai người vừa đi mất…Min quay người lại nhìn

theo..cái dáng đó…cái đầu vàng đó..cái móc khóa…

Flasback..

-‘..nè..’-Min chìa ra trước mặt Sún hai chiếc móc chìa khóa..

-‘..gì.. đây?’-cậu thắc mắc

-‘..tôi làm đó,không có cái thứ hai đâu,liệu mà giữ cho cẩn

thận..’

-‘..cô..bạo..lực…như ….sau..này…không..ai..dám..cưới.. đâu..’-Sún

bảo

-‘..kệ chứ..mà không ai dám cưới tôi thì cậu phải chịu trách

nhịêm..’

-‘..ơ..’

End..

-‘..Min à..em sao thế?’-SungMin hỏi

-‘..à..không có gì..mình đi thôi..’-Min quay người bước đi,nhưng

long cô vẫn thắc mắc…

-‘.Kyu~~ à, đi thôi,Kyu~~~ nhìn gì vậy?’-JiYeon lay người

SÚn..

-‘..à..không có gì đâu…về nhà đi..’-Sún nhìn lại một lần

nữa rồi kéo cửa kính lên….

Reng reng..

-‘.ba à..con nghe đây ạ..’-JiYeon bắt máy

-‘..hai đứa đang ở đâu thế..’

-‘.tụi con vừa đi chơi về,có chuyện gì không ba?’

-‘..ba hỏi vậy thôi,về nhà ăn cơm đi,ba có chuỵên muốn nói..’

-‘.dạ vâng..’-JiYeon nói rồi cúp máy..

-‘..ba nói mình về nhà ăn cơm đó Kyu~~~~’

-‘.còn gì nữa không?’-cậu lãnh đạm

-‘….ba còn bảo có chuyện quan trọng nữa…hay ba đồng ý cho

tụi mình làm đám cưới rồi.?’

-‘..MO?’-Sun giật mình..

-‘..sao thế?’-JiYeon ngây ngô

-‘..em bị hâm à,tôi không kết hôn với trẻ chưa thành niên

đâu..’-Sun cau mày

-‘..kệ chứ,ai làm gì được..’-JiYeon bĩu môi,cậu lắc đầu rồi

nhìn ra ngoài,ngón tay vẫn theo thói quen mân mê quả bóng trên điện thoại của mình……..

Lee gia..

-‘..ba ơi,tụi con về rồi..’-JiYeon mở cửa

-‘..ừ,chuẩn bị ăn cơm luôn đi hai đứa..’-ông Park nói..

-‘..ngồi đi nào…cháu ngồi đi SunKyu..’

-‘..a.. ưm..’-Sún ậm ừ rồi cũng ngồi xuống

-‘….SunKyu này,sắp tốt nghiệp rồi,việc học bận rộn nhưng

cũng chú ý sức khỏe nhé..’

-‘..cháu biết..’

-‘..sang năm lên đại học,cháu có muốn sang nước ngoài không?’-ông

Park hỏi

-‘..sao cậu lại hỏi như vậy?’

-‘.SunKyu,giờ cháu là niềm hi vọng duy nhất của nhà họ Lee,

ông nội muốn cháu học tư pháp để nối nghiệp gia đình,tập đoàn tư pháp Lee gia sớm

muộn cũng sẽ là của cháu,ta muốn cháu có được một môi trường học tốt nhất..’

-‘…………………………….’

-‘..cháu cứ suy nghĩ kĩ đi rồi nói cho cậu..’

Buổi tối hôm đó.

-‘.aish~~'.’-Sun vò đầu,cậu nằm vật vờ trên giường, đôi mắt

nhắm hờ lại..thật sự nếu sang nước ngoài cũng là một cơ hội tốt,nhưn mà học tư

pháp thì…..Sun thích âm nhạc hơn,nhưng còn trách nhiệm với gia tộc thì sao?...

aish.. đau đầu quá…

Reng reng..Sun bật dậy vớ cái điện thoại..là HyoMin gọi…cậu

lưỡng lự…nghe hay từ chối đây?..mà khuya rồi cô ấy gọi cho cậu làm gì chứ?.

-‘..a..alo..’

-‘.hức hức…hức hức..’-có tiếng khóc nức nở ở đầu day bên

kia

-‘..HyoMin…cô..làm sao..thế..?’-cậu lo lắng…

-‘..đau..quá…SunKyu ơi…hức hức…’-vẫn tiếp tục là tiếng nức

nở ấy

-‘..cô.. đang..ở.. đâu?..’-Sun bối rối

-‘….đường…SoShi…hứchức..’

-‘..ở..yên.. đó..tôi..tới..ngay..’-Sun bật dậy vớ lấy áo

khóac rồi chạy thục mạng xuống nhà…

-‘..SUnKyu à,mưa rồi cháu còn đi đâu vậy?’-ông Park lo lắng..

-‘.cháu ra ngoài một lát..’

Đường Soshi..

-‘..cô đang ở đâu vậy?’-Sún lầm bầm,cậu dáo dác đưa mắt

khắp xung quanh..con đường này vừa mở được mấy tuần vẫn còn thưa người qua lại,

ổ gà ổ voi còn ngổn ngang ,mà HyoMin đi vào đây làm cái quái gì cơ chứ?.....Cậu

bỗng để ý thấy một chiếc xe máy nằm dưới đất và gần đấy có một mái tóc nâu lòa

xòa ôm chặt chân của mình..

-‘.HyoMin..’

-‘..SUnKyu ơi…huhuhuhuhuhuhu..-‘-nghe thấy tiếng Sún gọi,cô

nàng Min òa khóc nức nở làm cậu bối rối..

-‘..sao..thế?’-Sún chạy tới..

-‘..đau quá..’-Min ôm chặt chân mình rồi rưng rức..

-‘..để..tôi..xem..nào..’-Sún nói,chân cô ấy bị chảy máu

nhiều,còn sưng to nữa,có lẽ bị gãy chứ chả chơi,cậu lấy khăn tay buộc chặt vào

để cầm máu rồi nắn nhẹ chân cô..

-‘.a.. đau..’-Min nhăn mặt

-‘..đau..lắm..hả?’

-‘..ưm..’

-‘..mà..sao.cô..lại.. ở.. đây?..biết…đường..này…vắng..lắm..không?’-Sún

cau mày..

-‘..tôi đến tìm cậu..’-Min lí nhí…

-‘.hả?’-Sún ngạc nhiên

-‘…tôi tìm đường đến nhà cậu,chỉ đi theo GPS thôi,nhưng đến

đây thì bị ngã xe..’

-‘..đến..tìm..tôi..làm..gì?’

-‘…chỉ là quen nhau lâu như vậy,cậu giúp tôi nhiều mà tôi

chả làm được gì cả,nên tôi muốn cho cậu một bất ngờ,nhưng hộp bánh kkia có lẽ nát

hết rồi..’-Min chỉ,Sún tiến tới nhặt chiếc hộp lên rồi mở ra,trong đó có mấy cái

cupcake nhưng bị dập hết rồi,mà có lẽ vẫn ăn được….

-‘.chỉ..thế..mà..cô.. đi..qua.chỗ..vắng.như..thế..này?...cô..có..thể..gọi..

điện..mà..’-Sún bảo

-‘.tôi gọi mà cậu có chịu nghe máy đâu..’-Min bĩu môi..Sun

ngớ người, đúng là cậu tránh mặt cô mà…..

-‘.thôi..tôi.. đưa…cô.. đến..bệnh..vịên…lên..lưng..tôi..

đi..’-Sún đưa lưng mình ra..

-‘..đừng nói là cậu cõng tôi vào thành phố nha..?’-Min bảo

-‘.ngốc…vào.. đường..lớn.rồi..bắt..taxi..lên.. đi..’-Sun

cốc vào đầu Min..cậu đỡ cô lên lưng mình nhẹ nhàng hết sức có thể.

-‘..đi..nhé…’-Sún nói rồi bắt đầu bước đi,cậu đi nhẹ nhàng

và chậm để cô không bị đau chân,ngả đầu lên bờ vai không rộng nhưng ấm áp ấy,Min

thấy thật bình yên,cô khẽ siết chặt hơn vòng tay quanh cổ cậu….đi được một đọan,Sún

cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ bên tai mình,có lẽ cô ngủ mất rồi..vô thức..cậu mỉm

cười…..

Mở mắt,nhăn nhó khi những tia nắng chiếu xuống làm cô khó

chịu…

-‘..Min à,con thấy thế nào rồi?’

-‘..ơ..mẹ..ba?’-cô ngạc nhiên

-‘.sao đi đứng kiểu gì mà lại ra nông nỗi này vậy?’-bà Park

lo lắng

-‘..con không sao,sao ba mẹ biết mà vào đây vậy ạ?’-Min hỏi

-‘…SungMin đã gọi điện về nhà,mà con cũng kì lạ,tại sao bị

thương như vậy mà không báo cho ba mẹ biết, con gái con đứa đi đâu khuya khoắt

để bị thương thế này?’-ông Park cau mày….tại sao lại là SungMin chứ?..

-‘..ba,con không sao mà..’

-‘..gãy cả chân thế này mà không sao,con thật là…’

-‘.thôi,không sao là tốt rồi,ba mẹ đừng trách Min nữa,hay

ba mẹ về nghỉ đi,con ở đây trông Min cho..’-Park Bom nói

-‘.vậy cũng được,mẹ con cũng mệt rồi,ba mẹ về trước,có gì

nhớ thong báo nghe không?’-ong Park dặn dò

-‘.con biết rồi mà..’

Cộc cộc…

-‘..cô tiểu thư nhõng nhẽo,anh vào được chứ?’

-‘.o..SungMin oppa..’

-‘..chân em sao rồi?’

-‘.em không sao đâu,anh đừng lo….mà sao anh lại biết mà gọi

điện cho ba mẹ em thế ạ?’-Min thắc mắc

-‘..máy điện thoại của anh nhận được tin nhắn em bị tai nạn,anh

lập tức vào đây ngay, đến khi đến viện thì em được chuyển sang phòng hồi sức rồi,không

có ai ngoài hành lang cả,kể cả giấy báo nhập viện cũng để trống..’-SungMin nói..

-‘..o..’-Min ậm ừ..tên ngố họ Lee kia không thèm ở lại

xem cô thế nào nữa…..

-‘…Park tiểu thư,chúng tôi đến kiểm tra định kì,cô cảm thấy

thế nào?’-người bác sĩ hỏi

-‘..hơi nhức một chút thôi..’

-‘.chân cô bị gãy,vì phần xương khá yếu nên đã xuyên hẳn

ra ngoài,cô mất khá nhiều máu,cũng may là có người hiến máu cho cô và ở bên cạnh

cô cho đến khi người nhà đến..’

-‘..hiến máu cho tôi?’-Min ngạc nhiên

-‘..vâng,chính là người đã đưa cô vào đây…cậu ấy cõng đựơc

cô đến phòng cấp cứu thì cũng ngất xỉu,chúng tôi có đưa cậu ấy vào phòng cấp cứu

nhưng chưa kịp truyền nước thì đã đi mất,mà cậu ta cũng kì lạ,tôi chưa thấy ai

ngoan cố như vậy, đã bị bệnh mà còn hiến máu cho cô nữa..’

-‘..cõng tôi?..tôi bị tai nạn từ cao tốc Soshi, đến đây cũng

phải 5km,sao cậu ấy có thể…..?

-‘..trông người thì bé tẹo như vậy mà lại khỏe như thế,khi

cho xong từng đó cc máu,ngồi trong phòng bệnh của cô một lát, đến khi cậu

SUngMin tới thì lập tức biến mất luôn..’

-‘..người đó thật là kì lạ..’-SungMin nói…

-‘…thôi,em nghỉ ngơi đi..’

-‘.vâng…’

Min ngồi lặng lẽ trong phòng mình,cô im lặng lắng nghe

con tim bất trị này nó đang muốn cái gì?...mày muốn gì?..sao cứ đập liên hồi bên

cạnh cậu ấy?....SUnKyu,cậu làm tôi bối rối quá,tôi phải làm gì bây giờ?..có lẽ

tôi thích cậu,nhưng liệu cậu có hiểu được tôi không vậy?....

Park gia-nhà Sún…(..vì cậu của Sún họ Park)

-‘.ơ…Kyu~~ à..’-JiYeon hốt hoảng đỡ SÚn gục xuống vòng

tay mình,người cậu lạnh tóat,,mặt thì tái mét…

-‘…ba ơi..mẹ ơi..’

-‘..có chuỵên gì thế?’-ông Park chạy ra..

-‘.chết..SunKyu làm sao thế này?’

-‘.ba gọi bác sĩ đi ba..nhanh lên đi…’

Phòng Sún’

-‘.thế nào rồi?..tiểu thư có sao không?’

-‘..lão gia,tiểu thư bị kiệt sức và thiếu máu trầm trọng,tôi

đã kê đơn thuốc,xin nhớ cho cô ấy uống đầy đủ..’

-‘..JiYeon à,SunKyu sẽ không sao đâu?’-bà Park vỗ vai cô

-‘…sao mưa như vậy mà cậu ấy lại ra ngoài cơ chứ?..còn bị

bệnh nữa..’-JiYeon sụt sùi

-‘..sẽ không sao đâu..’

-‘..me ơi, con muốn chăm sóc cậu ấy..’

-‘.t.hôi được rồi,có gì phải nói với mẹ ngay đấy..’-bà Park

nói rồi đóng cửa…..nửa đêm,Sún khẽ cựa mình thức giấc..JiYeon đã ngủ gục trên

tay cậu từ lúc